Thất tình – được và mất


Tôi đang lâm vào tình trạng chán nản, vô cùng bi đát, đó là thất tình. Chắc mọi người ai cũng ít nhiều trải qua điều này ít nhất 1 lần trong đời. Với tôi, đây là lần đầu, bạn biết đấy, cái gì trải nghiệm lần đầu cũng để lại ấn tượng nhất, mối tình đầu, nụ hôn đầu,…Thất tình lần đầu cũng vậy, nỗi đau sâu nhất, ý tôi là lúc đó nhé


Tôi không biết diễn tả như nào cái tâm trạng của tôi lúc đó. Tôi thất tình vì nếm trải cảm giác không dành được người con gái của mình, mà đành dương mắt nhìn cô ấy thuộc về người khác. Bất lực, đúng, ghen tị, đúng, tại sao k phải là mình nhỉ, mình thiếu điều j hay mình không đáng để yêu, để trao gửi niềm tin. Rồi sau cùng, tất cả cái mớ suy nghĩ hỗn độn đấy, tôi nén lại và mong nhất là người mình yêu sẽ hạnh phúc

Haha, nực cười nhỉ, sao lại có thể cao thượng đến như vậy, thật sự là điều đó cực khó làm đó, bạn có thể nói ra với vẻ mặt thản nhiên đến lạ thường, nhưng để làm được thì điều đó vô cùng khó. Lại là người chưa từng nếm trải cảm giác kẻ thua trận, chưa từng đứng phía bên kia của sự việc để nhìn lại, tôi không bao giờ hiểu được. Việc duy nhất tôi nên làm bây giờ, cô ấy hạnh phúc, tôi cũng phải hạnh phúc. Vậy làm gì để vực dậy tinh thần này đây

Tôi lang thang thơ thẩn suốt mấy ngày trời, tôi chẳng muốn ăn, tôi chẳng ăn được khi tâm trạng chán nản đến như thế, đương nhiên, tôi cũng chẳng thể ngủ, cứ nhắm mặt, tôi lại hình dung được cảm giác hạnh phúc họ có được, lòng tôi lại đố kị, đấy, tự mình làm khổ mình, mọi người nói đúng, tất cả là ở tâm của mình mà thôi.


Ngang bướng, tôi nhận mọi lời khuyên khi họ biết tôi thất tình, ai cũng khuyên chuyện này nhỏ nhặt, chẳng đáng gì, song với người trải lần đầu như tôi, và nghe lời khuyên của đa số là người từng trải, tôi không thể tiếp thu ngay được. Nó giống như bạn giảng bài đại học cho học sinh cấp 1 nghe vậy. Tôi cứ luẩn quẩn trong mớ suy nghĩ ngổn ngang không ai cứu vãn được.

Cuối cùng, bạn biết tôi tìm được sự bình an ở đâu của kẻ thất tình không? Chẳng phải lời khuyên gì cả, tôi nhìn cách mà gia đình, bạn bè ở cạnh tôi quan tâm tôi khi biết chuyện, tôi không màng lời họ nói, nhưng tôi không thể làm ngơ hành động họ làm cho tôi. Ba mẹ biết tôi chán nản, liên tục hỏi tôi muốn ăn gì, không trách móc khi tôi đi về muộn, cũng như luôn khuyến khích tôi làm những điều thoải mái. Bạn bè thì sao, ới là có, quan tâm đặc biệt, lắng nghe tôi, dù không đưa được nhiều lời khuyên, nhưng tôi cảm nhận được ở họ, tình cảm chân thành, giống như khi tôi yêu người đấy. Cùng là tình cảm quan tâm sâu sắc, dù ít nhiều không làm tôi khá được, mọi người vẫn ở cạnh, theo tôi, đó là điều quý giá nhất, tôi phải trân trọng nó







Thay vì nghĩ về người con gái đó, tôi bắt đầu nghĩ làm cho mọi người vui lên, bởi thật sự tâm trạng tôi không muốn j lúc này, tôi ráng ăn nhiều lên, tập thể thao thật mệt, hay ngồi máy tính r viết lách cho mỏi mắt để có thể ngủ được hơn.Tôi hướng sự chú ý của mình sang gia đình, bạn bè, chăm sóc và quan tâm họ theo cách mà tôi đã từng làm với người con gái kia, với tôi, họ xứng đáng hơn tất cả.
Thất tình, tôi có động lực hơn để làm những điều điên rồ, những sở thích hoặc những điều chưa làm được, tôi cảm thấy mình có năng lượng đủ để làm tất cả, tôi cuốn vào vòng xoáy để khiến mình bận rộn với những đam mê chưa thể làm, tôi nghĩ là tôi ổn.

Và bạn biết không, tự dưng tôi không nhớ nữa, mà có nhớ chỉ còn những tàn dư, tôi tự cảm thấy hiệu quả thật, có thể là lần đầu thất tình, tình cảm chưa sâu đậm hay có thể do thất tình không mấy đau đớn mà tôi tự thấy mình vượt qua nhanh. Dù biết là chưa thể quên, nghe ai đó vô tình nhắc đến, tôi vẫn có thể đau đớn, nhưng hiện giờ tôi ổn, mọi thứ xung quanh tôi ổn, chuyện của cô gái kia, ổn hay không, tôi cũng mong là cô ấy hạnh phúc với tình cảm của mình, vậy là đủ.


Author : Shaman


Sau chia tay


Sau chia tay

Trước hết, bạn cần xác định chia tay của bạn theo kiểu nào. Đa số là bị phản bội, ý là hết yêu, có người mới dẫn đến chia tay, cũng có người chỉ vì cảm xúc hết mà tự chia xa nhau, rồi thì vì hoàn cảnh gia đình, công việc,… Dù là lí do gì thì việc chia tay cũng khiến ta buồn một thời gian, tôi không biết nó là bao lâu, nhưng chia tay là buồn.



Vì sao lại buồn ư? Vì ít nhiều người đấy đã đi ngang qua cuộc đời mình, đã là 1 phần trong cuộc đời, ít nhiều cũng có để lại dấu ấn, nay không còn bên nhau, nhưng hình ảnh thì đã ở trong tim, trong từng dịp đi chơi hay gặp nhau. Sao có thể không buồn khi thi thoảng lại được nhắc đến trước mặt mình, khi không còn bên nhau. Bất giác nhìn 1 góc phố, nghe 1 bản nhạc, mình cũng có thể nhớ đến họ, chỉ là khoảnh khắc đó, mình đã chia sẻ với họ, dù sau này, có tìm lại cũng không thể cho ta cảm giác như  xưa, cái trải nghiệm với 1 người khác luôn khác. Cái câu : “Không ai có thể tắm 2 lần trên 1 dòng sông”, đến giờ tôi mới thấy thấm. Cái đáng sợ nhất chính là suy nghĩ của mình về người ta, chẳng bao giờ tôi bỏ quên được cảm giác của mình, dù có chai sạn nhiều đi nữa, những điều đã qua, là kỉ niệm đẹp, tôi chẳng thể rời bỏ được. Càng nghĩ thì càng luẩn quẩn, bỏ thương vương tội, điều j cũng muốn, nhưng muốn lại buồn thêm, trái ngang

Gia đình và bạn bè là những người luôn bên bạn, sẽ cực kì khó khăn nếu như sau chia tay, bạn không có 1 trong 2 yếu tố đó bên cạnh, tôi không nói là sẽ không làm được, chỉ là khó hơn khi ngậm ngùi trải qua điều đó 1 mình. Cái cảm giác cô đơn, trong đầu chỉ muốn bận rộn để không nghĩ gì nữa, nói chuyện với tất cả mọi người, đến khi mệt thì chỉ muốn có 1 giấc ngủ thật ngon, không bị choàng tỉnh hay trằn trọc gì hết. Cứ như vậy cho đến khi nỗi nhớ không còn thường trực nữa, sẽ được gợi lại khi mà nhìn thấy kỉ niệm, chẳng hạn như con phố, quán ăn, bài hát...bạn sẽ chỉ mỉm cười vì điều đã qua



Thời gian đúng là tàn nhẫn, nhưng ta nên cảm ơn nó vì những điều nó mang lại. Trong cuộc sống, cái gì cũng có tính 2 mặt, chia tay buồn thật đấy,song cũng mở cho ta 1 cánh cửa mới, nơi đó chưa biết dẫn ta tới đâu, nhưng ta biết đó sẽ là đích đến tiếp theo của mình. Cám ơn em


Author : Shaman