Hiển thị các bài đăng có nhãn TÂM SỰ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TÂM SỰ. Hiển thị tất cả bài đăng

Nếu một ngày bạn cảm thấy mệt mỏi??

Có bao giờ bạn cảm thấy mệt mỏi chưa? Tôi chắc chắn với bạn rằng chắc chắn ít nhất một lần trong đời bạn cảm thấy chán nản, mệt mỏi và muốn đi đâu đó thật xa.
>> Ai rồi cũng khác???


Nếu một ngày bạn cảm thấy mệt mỏi??

Hà Nội lạnh rồi, Hà Nội thực sự có mùa đông rồi lòng mình tự dưng nặng trĩu. Một đứa thích mùa đông mà lại ghét cái thời tiết mùa đông như thế này. Mưa không phải phùn mà là mưa to lạnh thấu xương. Ghét mưa! Chỉ thích mùa đông không mưa thôi.
Giá mà có thể vô tư như đứa trẻ con thì tốt biết mấy. Vô tư cười đùa, vô lo vô nghĩ trong vòng tay của bố mẹ. Dù có làm gì sai thì cũng có bố mẹ che chở, bao dung. Còn giờ đây, làm gì cũng phải suy nghĩ kĩ lưỡng. Làm cái này có được không? Làm cái này có tốt không? Sai lầm thì sao??? Những câu hỏi đặt lên trong đầu và khiến con người ta phải suy nghĩ... Không thể ngừng suy nghĩ..

Và rồi cũng có một ngày tự hỏi bản thân mình có dám:
Dám bỏ ngang công việc đang làm?
Dám chi hết số tiền đang có?
Dám xách balo đi thật xa?
Dám tỏ tình khi biết chắc bị từ chối?


Có mấy bạn dám làm những điều mình vừa nói trên? Có mấy ai đủ can đảm. Cũng có lúc mình muốn bỏ ngang công việc để xách balo lên và đi đến một nơi thật xa để khám phá những điều trong cuộc sống. Nhưng suy nghĩ chỉ là suy nghĩ. Vấn đề là bạn có dám làm hay không thôi.
Có những người tôi quen dám làm những điều đó, dám bỏ công việc khá tốt để theo đuổi đam mê của bản thân mình.

Và có những lúc cảm thấy thích một người vô cùng nhưng cũng chưa đủ cái mạnh mẽ để có thể tỏ tình với họ. Vì sao ư? Vì sợ mất đi một mối quan hệ đang tốt đẹp, sợ một ngày nào đó không còn có thể nói chuyện với họ một cách tự nhiên nữa... Sợ một ngày hối hận vì những điều đã làm... Nhưng có những người lại dám làm những điều đó, họ có thể thành công hoặc thất bại. Nhưng đơn giản là họ đã làm được những điều họ chưa bao giờ làm. Họ đã tìm được câu trả lời mà nếu không dám thì chẳng bao giờ được nghe. 

Và rồi! Có những ngày bạn cảm thấy cuộc sống chẳng còn gì thú ví.. Bạn lặng lẽ muốn mọi thứ dừng lại... Không phải dừng lại để bạn suy nghĩ thêm, mà là bạn mệt mỏi... Bạn đang muốn tìm kiếm một vòng tay để bạn không phải mạnh mẽ, gồng mình lên để sống nữa.
Bạn muốn tựa vào một ai đó để khóc một trận thỏa thích rồi lại gồng mình lên để sống tiếp mạnh mẽ... 
Và có những ngày chỉ muốn như vậy.. Chỉ là muốn thế thôi...
-- M2NV-



Ai rồi cũng khác???

Một tối mùa đông 23h ngồi ôm chiếc lap thân yêu và viết. Tự dưng hôm nay tâm trạng lại khác thật. Tự dưng nhớ tới những người bạn thân, những người bạn cũ, những người bạn xưa cũ. Dường như tất cả đều khác, chỉ có một mình ta vẫn luôn là ta!


Sống 24 năm trên cuộc đời rồi, nói nhiều thì không đúng mà nói ít thì cũng sai. Cũng trải qua 1/3 của cuộc đời mỗi con người rồi. Ngồi viết những dòng này thấy cuộc sống ngột ngạt quá, con người cũng vậy.

Cứ mỗi ngày trôi qua dần, cảm tưởng như nếu có 100 người bạn thì mỗi ngày sẽ như mất đi một người vậy. Ai rồi cũng khác!

Trước khi lên đại học có người nói với tôi rằng : " Cuộc sống trên đại học là ganh đua miếng cơm manh áo, làm gì có khái niệm tình bạn". Càng về sau này tôi càng ngẫm, có thứ đúng, có thứ sai...

Ngay cả với bản thân tôi, có những người anh em trong công ty, cùng nhau ganh đua miếng cơm manh áo của cuộc sống. Nhưng luôn chơi với nhau hết lòng như những người trong gia đình vậy. Luôn cùng nhau cố gắng, cùng động viên nhau sống tốt mỗi ngày.

Quay trở lại với Ai rồi cũng khác! Những người bạn thân đại học của tôi cũng đang chạy theo guồng quay của cuộc sống. Chắc họ đang mải mê kiếm tìm một thứ gì đó mà vứt đi cả tình bạn của tôi. Nhiều lần nghĩ mình có đúng là bạn của họ không? Hay đúng như câu nói kia tôi đã được nghe.


Hay do tôi đa nghi quá, hay do tôi nhàn rỗi quá nên thường suy nghĩ vẩn vơ. Họ bận rộn để lo cho cuộc sống của họ mà lãng quên tôi. À chỉ là lãng quên thôi mà. Quên những câu nói động viện nhau cố gắng, quên những lần hẹn hò xem phim đàn đúm. Và tôi sợ rằng họ quên mất một người bạn như tôi!

Cuộc sống là những thử thách, những cuộc đua mà không ai có thể đoán trước được. Bạn có thể về đích sớm hơn như việc bạn kiếm được một công việc tốt, một người có thể dựa dẫm vào.. Đúng, đó là điều tốt.

Và rồi trong cái xã hội chật chội này lòng dạ con người cũng nhỏ nhen hơn. Bạn thân cũng không giúp đỡ nhau cùng tiến mà muốn vùi dập nhau một cách thẳng thừng...

Và rồi tôi cho rằng: AI RỒI CÙNG KHÁC...
M2NV

Chơi vơi trong một tối mùa đông

Có bao giờ bạn có cảm giác chơi vơi, tuyệt vọng hay không ?Tôi chắc hẳn ít nhất trong cuộc đời bạn có một lần như vậy. Và tôi, người con gái của tuổi 24 đang có cảm giác như vậy!


Hôm nay tự dưng muốn trải lòng một chút, tự dưng thấy buồn, tự dưng thấy bản thân mình tệ hại đến vậy. Một đứa con gái 24 tuổi chưa có gì trong tay, tiền không, tình không, công việc cũng không.

Khi bạn buồn, nhiều người hỏi bạn lý do bạn buồn. Bạn thường trả lời là chẳng có lý do nào cả. Tự dưng thấy buồn thôi. Không đúng! Tôi cá và chắc chắn với bạn rằng phải có lý do nào đó khiến bạn buồn. Ví dụ như đi trên đường bạn gặp một chiếc váy rất xinh nhưng bạn lại không đủ tiền mua nó. Hay giữa trời mùa đông giá rét, bạn lang thang một mình trên một con đường thì trong khi đó, những người khác là tay trong tay.

Và hôm nay tôi buồn, chắc chắn rằng tôi có lý do của tôi. Với cái tuổi 24 lập gia đình không còn là quá sớm. Một đứa con gái đến tuổi tìm kiếm cho mình một công việc ổn định, một người chồng để làm chỗ dựa. Và đó chính là đứa bạn tôi, tôi được mời ăn cưới. Đúng vậy, tôi chạnh lòng bởi vì tôi chưa được như họ, một công việc mà tôi yêu thích, một người mà tôi có thể lấy làm chồng cùng tôi vượt qua những tháng ngày đơn thân độc mã.. Tôi chạnh lòng! Vì tôi chưa được như họ.

Và còn lý do nữa là hôm nay, tôi không biết mình có đi đúng con đường của mình hay không nữa. Sự hời hợt, không quyết đoán chính là nhược điểm của tôi. Ngoài kia, những người bạn của tôi đã tìm kiếm được một công việc ổn định, một người bạn đồng hành... Còn tôi thì chưa?


Cuộc sống vẫn vậy, đôi khi chúng ta chẳng bằng lòng với những gì chúng ta đang có. Chúng ta muốn sống cuộc sống như người khác mà không ngừng hành động, học hỏi.

Tôi cá rằng, cũng có rất nhiều người đang rơi vào hoàn cảnh như tôi, tự ti, chơi vơi giữa cuộc sống này.

Và ngày mai, khi thức dậy, tôi sẽ lại là một cô gái mạnh mẽ, cô gái quyết đoán, cô gái của thành công <3
M2NV








Hãy yêu anh - một người sợ mất em

"Bởi vì anh sợ mất em, nên anh sẽ yêu em hết mình, như đây là lần cuối cùng còn được yêu"


Đôi khi tôi sợ cảm giác phải xa người mình thương yêu. Đó như một nỗi ám ảnh vô hình. Vào một ngày kỉ niệm của 6 năm trước, một người đã rất giận tôi, đã căm ghét tôi chỉ vì tôi vô tâm, không thưởng thức một cách trọn vẹn chiếc bánh mà cô ấy làm. Rồi một ngày sau đó nữa, khi chúng ta đi cùng 1 người quen, cô ấy nói với người ta rằng chúng ta sẽ về sống trong cùng một nhà, Vây mà 10 tháng sau, cô ấy rời xa tôi.





6 năm sau, khi tôi đến với em ở một tâm thế hoàn toàn khác, một con người khác, nhưng tôi vẫn rất sợ, sợ rằng một ngày kịch bản tương tự lại lặp lại, nó có thể xảy ra ngay hôm nay. Khi mà cơ hội nó lặp lại đang này càng tăng. Tôi cũng không biết mình nghĩ thế là đúng hay sai, tôi chỉ biết tôi không muốn mất em. Giống như tôi mất người con gái mình thương như  trước. Bạn chỉ có thể vấp ngã bởi một cục đá 1 lần, đừng để vấp ngã lần 2 ở chính cục đá đó.

Ở cạnh bên em nhiều, tôi phát hiện ra em có rất nhiều điểm mà tôi luôn thích. Hiếm có cô gái nào có thể ngồi hàng giờ đợi tôi. cũng không phàn nàn rằng tôi có quá ít thời gian cho người ta, luôn ủng hộ những ước mơ mà tôi mong đợi

Tôi chưa từng nói rằng tôi yêu em, tôi chỉ nói thích em thôi. Vậy là đủ. Lời nói đầu môi hay trôi nhanh lắm, tôi chỉ muốn làm những điều nhỏ nhặt cùng em, đi dạo cùng nhau, đi chơi xa cùng nhau, nắm tay em đi trên những con đường thoáng mát...Còn nhiều thứ chúng ta phải làm cùng nhau lắm. Vậy nên tôi không muốn mất em đâu nhé.




Mỗi ngày hãy thêm một ít gia vị vào tình yêu, vì thỉnh thoảng nó hay bị nhạt đi lắm. Nên em cứ yên tâm, tôi sẽ cho thêm gia vị vào tình yêu đó mỗi ngày.

Công nhận sến thật, sến kinh khủng. Yêu em, tôi lạ sến vô cùng. Em thấy đấy, vậy nên hãy yêu tôi nhiều vào nhé, đồ ngốc.



"Đôi khi tình yêu nó phức tạp lắm, nhưng cũng lại đơn giản vô cùng. Càng sợ mất người mình yêu thương, ta lại càng yêu họ"

Em sẽ nghĩ gì nếu tôi nói nhớ em

"Tôi nhớ em" có thể không phải là lời nói mà một người lạnh lùng con trai lạnh lùng có thể thốt ra. Nhưng vì tôi quá nhớ em nên tôi phải nói cho em nghe nhưng lời nói đó. Em sẽ nghĩ gì nếu tôi nói:"Tôi nhớ em".






Cuộc sống của một người con trai lạnh lùng cũng khác thường lắm. Lạnh lùng có thể là bản chất của họ nhưng cũng có thể là do những vết cắt trong quá khứ, khiến cho họ có thể lạnh lùng hơn bao giờ hết. Đó là những kẻ ít nói, bất chấp mọi thứ để làm việc mình muốn. Thật khó có thể để cho một cô gái bước vào đời họ. Nhưng khi người con gái đấy bước vào đời họ, thì mọi thứ lại thay đổi hoàn toàn, cô gái đó sẽ luôn là trung tâm trong sự suy nghĩ của họ

Tôi cũng mang đôi chút lạnh lùng. Có thể đối với rất nhiều cô gái, tôi lạnh lùng thật, tôi đáng sợ thật. Nhưng khi em đến, em lại bảo tôi không hề lạnh lùng, tôi hòa đồng. Em không cảm tháy vẻ lạnh lùng của tôi. Tôi mới hoảng hồn, thì ra em nắm được thóp của tôi rồi. Tôi chỉ cố tỏ ra lạnh lùng vậy thôi. Chứ thật ra con người của tôi luôn vui vẻ, tươi cười, đôi lúc lại như trẻ con.

Ngày nào tôi cũng gặp em, được nhìn thấy em, nhưng lại phải luôn đối với em như người xa lạ. Bất chợt một giây nào đó, tôi đưa mắt về phía em, mỉm cười. Vì tôi được thấy em mỗi ngày, không cần nói chuyện cũng đủ khiến tôi vui rồi. Một ngày nào đó, khi rời xa khỏi nơi đây, khoảnh khắc nayf sẽ không còn nữa. Tôi không thể nhìn thấy em mỗi ngày, nhưng.....




"Tôi nhớ em"

Dù kể cả khi ở bên em, tôi vẫn luôn nhớ em. Nỗi nhớ da diết mà tôi chỉ muốn nhìn tháy em mỉm cười, muốn ôm em vào lòng, thì thầm với em về mọi chuyện. Có những lcú , tôi nhớ em đến phát điên, tôi phải chạy xe thật nhanh đến nhà em. Thấy người con gái tôi thích lon ton chạy lại. Khuôn mặt rạng rỡ, tôi chỉ đứng đó, nhìn thẳng vào khuôn mặt em. Tôi rất muốn nói "tôi nhớ em", nhưng lại chả dám thốt lên lời đó. Em sẽ ra sao nếu tôi nói tôi nhớ em rất nhiều.

Đôi khi không gặp nhau, tôi thường tự hỏi, em đang làm gì, em lúc này có nhớ tôi không? Có những thứ, vì tôi coi tôi lạnh lùng, nên chẳng thể nói ra được. Chúng ta mới bên nhau một khoảng thời gian khá ngắn, khoảng cách vẫn còn, trong lòng em vẫn còn một hình bóng khác mãi không quên được. nhưng tôi vẫn đợi em, vì tôi nhớ em. Tôi nhớ em được chưa tên xấu xa kia. Tôi thừa nhận vậy đấy. 

Dù em nghĩ gì, có nhớ tôi hay không thì tôi vẫn nhớ em. Nhớ em mỗi ngày

"Có thể một lúc nào đó, dù người đó ở bên cạnh bạn, bạn vẫn có cảm giác nhớ nhung người ta vô cùng. Khi đó bạn khổ rồi, bạn đã đem tất cả tâm trí và suy nghĩ đặt vào người đó rồi" 


LT


Ai rồi cũng có những lựa chọn

Ai rồi cũng phải lựa chọn. Khi đứng giữa những con đường, chúng ta luôn phải lựa chọn. Có thể là bước tiếp, hoặc dừng lại, rẽ phải hay rẽ trái...


Khi ta 18, chúng ta phải quyết định xem mình sẽ chọn trường nào, học ở đâu, sẽ làm nghề gì sau này. Đứng trước ngã năm con đường, bạn sẽ phải chọn một con đường dnahf cho mình. Có thể con đường đó sẽ không hợp với bạn, nhưng tại sao lại không bước tiếp, tại sao lại không thử.

Khi ta 22, bắt đầu ra trường, con đường mù mịt và chông gai bắt đầu. Lúc này bạn lại chó những lựa chọn khác. Lựa chọn con đường đi, công ty và có cả bước tiếp trên con dường tình yêu với người thương hay không.




Có những người ở tuổi 22 thường có lựa chọn mà sau này cả đời sẽ phải hối hận, hối hận rất nhiều. Tình yêu của tuổi sinh viên, khi không có tiền, khi vật chất được đăt thấp hơn, tình cảm đó rất chân thành, không toan tính vụ lợi. Khi bắt đầu rời ghế nahf trường, bắt đầu lao vào con đường mưu sinh. KHi đó có rất nhiều thứ thay đổi xảy ra, ttiếp xúc với môi trường mới, gặp gỡ nhiều người tốt hơn, thành đạt hơn. Tình yêu liệu có bền vững? Tôi từng gặp rất nhiều đôi đã chia tay chỉ vì 1 trong hai người không chịu được cảnh không gặp mặt nhau vài tuần, và họ chạy theo một người có thể cho họ dựa dẫm được.

Nhiều người khi yêu sẽ không tính đến chuyện tương lại, hoặc họ tính sẵn, chỉ yêu cô này, anh này vài tháng, vài năm rồi xác định chia tay để hoàn thành những dự định của mình mà quên rằng bạn đã bỏ phí một nửa của mình, bỏ phí cả tuổi trẻ của mình. Không phải là cứ yêu là cưới. Nhưng không xác định tiến tới lâu dài thì yêu làm chi. Có thể nhiều bạn sẽ cho nó là kiểu thực dụng trong suy nghĩ. Cứ mới yêu đã xác định cưới nhau. Thật ra đều không phải, nếu bạn không muốn ở cạnh người mình thương yêu, lúc nào cũng muốn ở bên người đó, thì bạn sẽ luôn muốn kết hôn với người đó. Để mỗi khi thức dậy, thấy có người nằm cạnh mình, ngủ ngoan như một chú mèo con, cùng đưa nhau đi làm, cùng về sau khi tan làm, cùng nấu ăn, đọc sách, xem phim, đi du lịch...Cho nên hãy lựa chọn quyết định của mình trước khi tiến đến với bất kì sự việc nào đó. Ai rồi cũng phải lựa chọn, chỉ có điều, hãy lựa chọn những thứ để cả đời này bạn đừng hối hận. Để không bỏ phí tuổi thanh xuân trôi qua lãng xẹt mà không có gì.





Trên con đường đời, có đôi lúc ra sẽ gặp nhiều ngã rẽ, chỉ mong những ngã rẽ đó khiến cuộc đời ta thêm nhiều thú vị, muôn màu, muôn vẻ. Hãy chọn việc làm mình yeu thích, đam mê, đừng nghĩ vội là nó có làm ra nhiều tiền không. Nếu bạnt hực sự thích nó, nó sẽ mang lại tiền cho bạn. Bạn sẽ thích làm những việc mình yêu thích và cho đến khi bạn rời xa thế giới này, vẫn có nhiều người, nhiều thế hệ nhắc đến tên bạn. Hay bạn muốn lựa chọn con đường giàu có, nhưng khi mất đi, chả ai quan tâm bạn là ai, bạn giàu ra sao

Hãy chọn yêu một chàng trai hay cô gái mà mình thích, đừng gượng ép, Cứ tiến đến chàng trai hay cô gái đó đi, Nếu cả hai cùng nhìn về một hướng, hãy lấy người đó, để sau này bạn không bao giờ phải hối hận vì giờ không tién đến bên họ, không hết mình yêu thương họ

Ai rồi cũng phải lựa chọn nhiều thứ trong đời, hãy cứ hết mình, nghe theo tiếng gọi của con tim đi. Rồi bạn sẽ không cảm thâys lãng phí tuổi trẻ đâu. Thật đấy!

Người con gái đến cùng cơn mưa

Một cơn mưa đến mang tâm trạng và kí ức của em rời xa tôi. Cơn mưa đó mang em đến một nơi mà em vẫn thường hay đến cùng một người em chưa thể quên

Chúng ta có khởi đầu tình cảm không giống như thông thường. Trong cơn men say, em đến cạnh tôi. Khi đó, chúng ta hòa quyện vào nhau như đã thuộc về nhau rồi. Nhưng trong lòng em vẫn còn hình bóng của một người em không thể quên. Còn tôi vẫn băn khoăn có nên đến bên em hay không? 

Thé rồi tôi vẫn chọn bước tiếp con đường đó, dù có thể em có ở cạnh bên tôi hay không nữa. Tôi vẫn muốn ở bên em cho tới giây phút cuối cùng. Đôi khi trong giây phút nào đó, tôi muốn biến thành người đó, để em có thể dựa vào vai tôi mà khóc, để em có thể trò chuyện thoải mái với tôi hơn. Vì em tôi sẽ không đánh đổi tất cả, tôi sẽ chỉ đánh đổi tất cả tình cảm dành cho em mà thôi. Tôi đặt cược tất cả tình cảm vào em. Để rồi sau này dù có mọi thứ xảy ra, tôi sẽ không bao giờ hối hận vì đã bước lại gần em hơn. "Này đồ ngốc, anh muốn ở bên em"




Bởi vì một khi em đã yêu
Là con tim em đã dâng trao cho tình yêu
Dù đường tình yêu muôn khó khăn
Và đôi khi em biết em không được may mắn

Chẳng cần bận tâm hay nghĩ suy
Mình hy sinh cho ai đó sẽ được những gì
Đã yêu nhau thì cứ yêu đi
Sẽ cho ta ngày tháng chẳng hề phung phí



Khi ở bên em tôi biến thành một đứa con nít không hơn không kém. Tôi cũng chả quan tâm đâu. Nhưng nếu một ngày, người đó trở về,hay em không còn tình cảm gì với tôi. Hãy bảo tôi nhé, để tôi có thể để em tự do lựa chọn những điều em muốn

Em và tôi đeèu thích mưa, nhất là mưa đêm, không to không nhỏ, cứ đều đều. Những hạt mưa rơi lộp bộp trên mái tôn. Mỗi khi mưa về, trái tim em lại bồi hồi. Bồi hồi về một người đã ra đi khi em yêu người đó nhất. Về nơi mà người đó hay dẫn em đi cùng nhất. Tôi cũng chẳng biết cho thể thay đổi địa điểm hay không? Để mỗi khi mưa em nhớ về nơi tôi và em cùng đến thay vì là nơi đã làm em đau.





Người con gái đến cùng cơn mưa, có thể sẽ đi theo cơn mưa mãi mãi, hoặc sẽ cùng tôi che ô đi đến nhiều nơi cho đến khi chân mỏi mệt. Em sẽ đi cùng tôi chứ, cô gái đến cùng cơn mưa rào!


"Đôi khi muốn vứt bỏ tất cả để ở bên một người, mà sao số phận lại đẩy tôi vào hoàn cảnh người đến sau. Chấp nhận ở bên em vô điều kiện, không lo lắng hay suy nghĩ gì, tôi sẽ không bao giờ hối hận cả"


                                                                                                                                          LT







Ranh giới

Có những ranh giới, chỉ cần bạn mạnh dạn bước qua sẽ cảm thấy hạnh phúc ngập tràn. Nhưng có những ranh giới, bạn cần cân nhắc thật kỹ trước khi bước sang. Bởi chỉ cần bước sang một bước, bạn sẽ không cách nào quay trở lại nơi đã bắt đầu.

Chông chênh trải qua biết bao ranh giới, tôi càng lúc càng thấy mình phải thật cẩn thận để không đánh mất đi những điều quan trọng, nhất là đối với một đứa hâm dở, xúc cảm như tôi. Đôi khi, tôi thấy mình trở nên bất lực vì không thể làm gì khác ngoài cách đứng nhìn hoặc quay đầu bỏ chạy.


Tôi đã luôn chọn cách chạy trốn khi không thể đón ai đó bước sang ranh giới của mình. Tôi lại phải trở thành kẻ đáng ghét, lạnh lùng, vô tâm, ác độc nhất trên thế gian này theo suy nghĩ của họ. Còn họ, người thì lạnh lùng lảng tránh tôi như là đứa mang trong mình thứ “virut” ghê gớm lắm, người thì lại luôn nhìn tôi với ánh mắt đầy nhẫn nại. Tôi sợ ánh mắt ấy! Tôi sợ trở thành tia hy vọng, cũng sợ chỉ một hành động nhỏ sẽ khiến mọi thứ vỡ tan. Cứ thế, tôi cắm đầu chạy thật nhanh về hướng ngược lại với người đó.




Tôi cay đắng nhận ra rằng: “Có đôi khi, nếu khoảng cách giữa chúng ta là 1000 bước, chỉ cần bạn bước lên trước một bước, tôi sẽ bước tiếp những bước còn lại về phía bạn. Nhưng cũng có đôi khi, nếu khoảng cách giữa chúng ta là 100 bước, chỉ cần bạn bước lên trước một bước, tôi sẽ lùi về phía sau một bước, quay đầu bỏ chạy”. Và rồi, tôi đành lòng nhìn thứ tình cảm tôi từng trân trọng dần biến mất, không cách nào lấy lại được như thế.

Bạn đặc biệt vì tôi không dễ dàng hiểu được bạn. Bạn quan tâm tới tôi đơn thuần vì bạn là người tốt và hơn hết là bạn đã có con đường riêng của mình. Tôi an tâm vì điều đó. Thế nên, tôi không cần phòng bị, chưa bao giờ tôi sợ chúng ta sẽ bước sang ranh giới của nhau. Tôi nhìn thấy ở bạn phảng phất bóng dáng của mình năm ấy, vây quanh bởi những ánh mắt biết ơn, những lời cảm tạ. Thế nhưng, tuyệt nhiên, không có lấy một bàn tay đưa ra nếu có đôi phút bạn ngưng nghỉ. Và rồi, người ta nói rằng: “Bạn đã đổi thay!” Tôi cũng từng như thế! Đứng giữa những vòng tay trìu mến mà vẫn thấy mình hết sức cô đơn.



Bạn cũng giống tôi, thói quen đi bên trái người đi cùng, bất kể là đi với ai, bằng phương tiện gì. Nếu là người trở về nhà trước, đương nhiên, tôi cũng muốn biết xem người bạn đồng hành với mình đã về chưa?

Bạn cho tôi những lời khuyên, nhiều bài học quý giá trong cuộc sống và công việc. Rất nhiều thứ như thế, nhưng tôi lại chưa thể làm được gì nhiều cho bạn. Vì thế, hễ cứ có cơ hội, tôi lại hăm hở nắm lấy mà quên đi mất cảm giác của bạn. Có đôi khi, đến nhưng không kịp, tôi lại chỉ có thể bất lực nhìn bạn tự mình gặm nhấm nỗi buồn đã qua. Tôi dần nhận ra bạn đang lùi lại, giống như tôi trước đây. Tôi hoang mang không biết có khi nào mình trở thành nỗi phiền muộn, trở thành gánh nặng hay không? Tôi sợ, rất sợ điều ấy…

Dẫu vẫn biết cuộc đời còn nhiều chông chênh, khiến ta đôi khi quá mệt mỏi mà dừng lại ngơi nghỉ. Nhưng xin bạn hãy yên tâm, rằng tôi vẫn luôn ở đó, bên phía ranh giới của tôi. Chưa khi nào tôi bước sang và cũng không có ý định bước sang khỏi ranh giới ấy bởi tôi biết điều gì là quan trọng. Có những ranh giới tuyệt nhiên không nên bước qua…

Yêu người say đắm?

Cuộc sống tưởng như là bất định, có những người tưởng mình sẽ mãi không bị những thứ xung quanh làm ảnh hưởng đến tâm trí, nhưng không phải vậy.

Thành vốn là một chàng trai có khuôn mặt sáng, phong cách lạnh lùng, được nhiều cô gái hâm mộ. Cậu luôn cho rằng mình đủ tự tin để có thể làm cho nhiều cô gái cười. Quả đúng là vậy. Ngoài bộ mặt "sát thủ" khi đi ra đường thì bình thường, cậu luôn khiến mọi người bật cười. Thành luôn để tâm trí được thảnh thơi và có một cuộc sống cực kì đơn giản. Cho đến khi Thành yêu Phương. Phương làm cùng công ty với Thành. Ban đầu, Thành chỉ có ý để mắt đến Phương thôi. Thành cho rằng tính cách của Phương hay hay.



Rồi cho đến khi hai người ngỏ ý thích nhau, thời gian tìm hiểu cũng không quá dài. Thành càng nói chuyện nhiều với Phương, cậu lại càng bị cuốn theo Phương. Phương thích một người cá tính, bụi bặm, lãng mạn, bla..bla.... Lúc này tâm trí Thành hoàn toàn muốn biến đổi thành mẫu con trai mà Phương hằng mong muốn. Rồi thì dần dà, rất nhiều suy nghĩ của Thành bị trôi theo dòng nước mạnh mẽ mà Phương tạo ra. Cậu ngày càng cảm thấy tự ti hơn, suy nghĩ lung tung nhiều hơn. Đôi khi chợt tỉnh, Thành nhận ra rằng mình không còn là Thành tự tin như ngày nào. Trong đầu cậu lúc nào cũng có ngổn ngang những suy nghĩ. Phải chăng Thành đã lụy theo Phương?

Phương thì suy nghĩ đơn giản thôi. Cô ấy vui vẻ, có thể chiều bất cứ mong muốn nào nếu cô ấy thích. Phương bảo Thành rằng anh cứ yêu đi, suy nghĩ nhiều làm ch cho mệt. Ấy vậy mà không tài nào Thành có thể ngừng suy nghĩ. Từ một người chiếm thế chủ động, Thành bị động trước Phương.  Trước một cô gái có cá tính hơn mình.



Đôi khi cậu nghĩ: "Định mệnh cuộc đời, mình cũng không lấy làm giỏi nhưng cũng không đến mức bất tài vô dụng, tại sao lại phải tự ti đến thế nhỉ". Có thể Thành muốn nói ra mọi thứ nhưng lại sợ Phương nghĩ sai về mình. Từ một đứa chả sợ gì, giờ trong lòng Thành ngổn ngang rất nhiều suy nghĩ. Cảm tưởng, đứng trước mặt Phương, cậu chỉ như một chú cún con vậy. Thành biết, Phương vẫn còn vương vấn người yêu cũ. Một người đã đi xa, một người để lại trong Phương nhiều kỉ niệm. Có lúc thấy Phương buồn, Thành hỏi Phương rằng :" Khi buồn em còn nhớ đến người ta không?". Phương chỉ bẽn lẽn trả lời: " Nhớ nhiều thế làm sao được". Rồi cả 2 lại chìm vào trong im lặng. Chả biết từ bao giờ Thành lại đánh mất sự hài hước như lúc này. Thấy người con gái mình buồn, mà lại không thể khiến cho cô ấy cười.

Thành có lúc từng nghĩ,mình có nên chấm dứt mối quan hệ này không? Có lẽ Phương không phải là dành cho mình. Mọi thứ giờ như một mớ bòng bong, từ cảm xúc đến suy nghĩ.


"Muốn bỏ mặc tất cả mọi thứ để yêu một ai đó, không toan tính, không suy nghĩ, không có bất cứ thứ gì. Nhưng sao trong lòng vẫn còn bao ngổn ngang, còn bao suy nghĩ khiến ta lay động"


                                                                                                                                        LT

Hãy cho em nhắm mắt khi anh đến

Tình cờ nhìn thấy anh trong ánh nắng vàng rực rỡ của mùa hè nhưng phải đến tận mùa đông, khi những tia nắng ấm áp nhường chỗ cho cơn gió đông lạnh se buốt, anh mới xuất hiện trước mắt em. Có lẽ chính vì thế mà trong lòng em luôn thường trực cảm giác mâu thuẫn, giữa những ấm áp của một vài tia nắng còn sót lại và cái lạnh tê tái nơi bàn tay cho dù em có mặc ấm đến cỡ nào. Sự chuyển đổi cảm giác đột ngột khiến em lo sợ, hoài nghi, chơi vơi. Vì thế nên em đã chọn cách nhắm mắt khi anh đến…





Nhắm mắt lại, em cảm thấy mình an toàn vì không sợ bị anh nhìn thấu tâm can. Khi ấy, em có thể thỏa sức vùng vẫy trong thế giới của riêng mình. Trong thế giới đó, em thấy lòng ấm áp lạ thường khi được tặng một chiếc bánh. Đâu đó trong quán trà nhỏ, có bóng dáng một người con trai đang an nhiên đọc sách. Cảnh tượng ấy thật yên bình biết bao! Người con trai xuất hiện trong giấc mơ, dắt tay em đi qua cánh đồng lau tuyệt đẹp. Người ấy cõng em một đoạn khi em khóc rồi nhẹ nhàng đặt em xuống, khẽ nói: "Đến nơi rồi cô bé! Anh chỉ dắt em được đến đoạn này, em phải tự mình đi thôi!" Nhắm mắt lại, trong màn đêm yên tĩnh, em nghe được nhịp đập trái tim mình hòa vào những lời ca tạo nên một bản nhạc lãng mạn, buồn da diết. Em ích kỷ muốn thời gian dừng lại. Em sẽ cẩn thận cất đoạn ký ức tuyệt đẹp ấy cho riêng mình.



Mở mắt ra, em thấy một người con trai mặc áo xanh đang ngồi bên cửa sổ, ánh mắt hướng về xa xăm. Đó là cả một thế giới em chưa lần nào dám đặt chân đến. Những lời nói dối ngọt ngào trong quá khứ thôi thúc bước chân em chậm lại. Em lo sợ rằng chỉ cần mình nông nổi cất bước chân chạy lại phía trước, ánh mặt trời ấm áp của mùa đông sẽ mất đi. Mưa mùa đông vẫn cứ thế rơi, bàn tay em vẫn lạnh cóng. Em sợ những giọt mưa làm ướt nhòe kỉ niệm, sợ chạm đôi bàn tay khiến anh thấy lạnh lẽo, cô đơn.



Nếu chẳng thể làm tia nắng ấm áp, xua tan đi băng giá của mùa đông trong lòng anh thì hãy để em nhắm mắt lại mỗi khi anh đến. Bởi khi ấy, em thực sự thấy ấm áp và hạnh phúc. 
Nhắm mắt lại và cảm nhận…chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ rồi. Cảm ơn anh đã trở thành những tia nắng trong lòng em giữa mùa đông lạnh giá này!


Vị ngọt đôi môi


Đôi môi ngọt ngào làm say đắm mọi cảm xúc của con người. Có những đôi môi chúng ta chỉ muốn lướt nhẹ qua. Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến cho con tim loạn nhịp,

Em - một người con gái có khuôn mặt tròn, đôi môi mềm mại và đo đỏ. Khiến cho tâm trí tôi tràn ngập mọi xúc cảm mỗi khi nhìn thấy em. Trớ trêu thay, tôi lại phải nhìn em mỗi ngày. Vì chúng ta là đồng nghiệp mà. Mang danh nghĩa là một người đồng nghiệp nhưng tình cảm lại không là đồng nghiệp. Tôi ấn tượng với em trong vô vàn các bông hoa đẹp khác, không chỉ vì em đẹp mà ở em có những thứ thu hút tôi đến kì lạ. Trong một rừng hoa, bông hoa đẹp không phải là bông hoa thu hút nhất, mà chỉ thu hút nhất khi được chọn bởi người xem hoa. Tôi có tính cách trầm lắng, hay buồn man mác, trong khi em lại luôn vui tươi, tràn đầy năng lượng tuổi trẻ. Có thể chính vì vậy mà em thu hút ánh mắt của tôi mỗi khi xuất hiện.



Nhưng điều mà tôi muốn nhớ và cũng không muốn nhớ hơn cả chính là vị ngọt trên đôi môi của em. Trong một lần ăn uống như bao lần ăn uống khác, chúng ta đều rất vui vẻ, phấn khích và say. Đó là lúc sống thật với lòng mình nhất thì phải. Em say, má em ửng hồng, đôi môi đỏ mọng, đôi mắt hiền dịu, em thật đẹp, ít nhất là trong mắt tôi lúc đó. Trong vô thức em chạy lại ngồi bên tôi, dựa vào vai tôi. Cảm giác thật yên bình.

Tôi đưa em về, đôi tay em xiết chặt. Cũng có lúc đôi tay ấy buông lơi vì không còn đủ sức để ôm lấy tôi. Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay em , giữ thật chặt như thể tôi muốn giữ em lại cho riêng tôi vậy. Tôi biết chứ, tôi biết em vẫn còn yêu người cũ. Nên tôi nào có dám nói ra tình cảm của mình. Suốt cả quãng đường dài, tôi thấy thật ấm áp, một cảm giác mà quá lâu rồi mới lại xuất hiện. Giá như có thể đi thêm 1 quãng đừng dài nữa thì hay biết mấy.


Tôi đưa em vào nhà, May mắn thay là nhà chỉ có mình em, chứ không chắc tôi sẽ bị ăn mắng 1 trận tơi bời. Khóa cửa cẩn thận rồi lặng lẽ bước khỏi người con gái mà suốt đời này chỉ dám ngắm nhìn. Rồi từ đâu một bàn tay níu giữ tôi lại, 2 tay quàng lên cổ, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng. Bất giác, cảm xúc như hòa vào nhau. Đặt mọi lý trí sang một bên, thời khắc đó, tôi sẵn sàng làm một người thay thế. cứ như vậy cả 2 quyện vào nhau.



Cho đến lúc đã rời khỏi, cái cảm xúc đó, vị ngọt của đôi môi đó cứ vương vấn mãi trong suy nghĩ của tôi. Ngày mai tôi sẽ phải đối mặt với em ra sao, điều đó tôi cũng không biết nữa, tôi chỉ biết hôm nay thế là quá đủ cho mình. Dù ngày mai, chúng ta sẽ lại trở về quan hệ đồng nghiệp - đồng nghiệp thì tôi vẫn cám ơn em vì đã mang đến cho cuộc đời tôi vị ngọt ấm áp đến vậy.


" Vị ngọt chỉ thực sự ngọt khi đến từ đôi môi của người con gái mà bạn trao cả trái tim" - LT



LT

Thất tình – được và mất


Tôi đang lâm vào tình trạng chán nản, vô cùng bi đát, đó là thất tình. Chắc mọi người ai cũng ít nhiều trải qua điều này ít nhất 1 lần trong đời. Với tôi, đây là lần đầu, bạn biết đấy, cái gì trải nghiệm lần đầu cũng để lại ấn tượng nhất, mối tình đầu, nụ hôn đầu,…Thất tình lần đầu cũng vậy, nỗi đau sâu nhất, ý tôi là lúc đó nhé


Tôi không biết diễn tả như nào cái tâm trạng của tôi lúc đó. Tôi thất tình vì nếm trải cảm giác không dành được người con gái của mình, mà đành dương mắt nhìn cô ấy thuộc về người khác. Bất lực, đúng, ghen tị, đúng, tại sao k phải là mình nhỉ, mình thiếu điều j hay mình không đáng để yêu, để trao gửi niềm tin. Rồi sau cùng, tất cả cái mớ suy nghĩ hỗn độn đấy, tôi nén lại và mong nhất là người mình yêu sẽ hạnh phúc

Haha, nực cười nhỉ, sao lại có thể cao thượng đến như vậy, thật sự là điều đó cực khó làm đó, bạn có thể nói ra với vẻ mặt thản nhiên đến lạ thường, nhưng để làm được thì điều đó vô cùng khó. Lại là người chưa từng nếm trải cảm giác kẻ thua trận, chưa từng đứng phía bên kia của sự việc để nhìn lại, tôi không bao giờ hiểu được. Việc duy nhất tôi nên làm bây giờ, cô ấy hạnh phúc, tôi cũng phải hạnh phúc. Vậy làm gì để vực dậy tinh thần này đây

Tôi lang thang thơ thẩn suốt mấy ngày trời, tôi chẳng muốn ăn, tôi chẳng ăn được khi tâm trạng chán nản đến như thế, đương nhiên, tôi cũng chẳng thể ngủ, cứ nhắm mặt, tôi lại hình dung được cảm giác hạnh phúc họ có được, lòng tôi lại đố kị, đấy, tự mình làm khổ mình, mọi người nói đúng, tất cả là ở tâm của mình mà thôi.


Ngang bướng, tôi nhận mọi lời khuyên khi họ biết tôi thất tình, ai cũng khuyên chuyện này nhỏ nhặt, chẳng đáng gì, song với người trải lần đầu như tôi, và nghe lời khuyên của đa số là người từng trải, tôi không thể tiếp thu ngay được. Nó giống như bạn giảng bài đại học cho học sinh cấp 1 nghe vậy. Tôi cứ luẩn quẩn trong mớ suy nghĩ ngổn ngang không ai cứu vãn được.

Cuối cùng, bạn biết tôi tìm được sự bình an ở đâu của kẻ thất tình không? Chẳng phải lời khuyên gì cả, tôi nhìn cách mà gia đình, bạn bè ở cạnh tôi quan tâm tôi khi biết chuyện, tôi không màng lời họ nói, nhưng tôi không thể làm ngơ hành động họ làm cho tôi. Ba mẹ biết tôi chán nản, liên tục hỏi tôi muốn ăn gì, không trách móc khi tôi đi về muộn, cũng như luôn khuyến khích tôi làm những điều thoải mái. Bạn bè thì sao, ới là có, quan tâm đặc biệt, lắng nghe tôi, dù không đưa được nhiều lời khuyên, nhưng tôi cảm nhận được ở họ, tình cảm chân thành, giống như khi tôi yêu người đấy. Cùng là tình cảm quan tâm sâu sắc, dù ít nhiều không làm tôi khá được, mọi người vẫn ở cạnh, theo tôi, đó là điều quý giá nhất, tôi phải trân trọng nó







Thay vì nghĩ về người con gái đó, tôi bắt đầu nghĩ làm cho mọi người vui lên, bởi thật sự tâm trạng tôi không muốn j lúc này, tôi ráng ăn nhiều lên, tập thể thao thật mệt, hay ngồi máy tính r viết lách cho mỏi mắt để có thể ngủ được hơn.Tôi hướng sự chú ý của mình sang gia đình, bạn bè, chăm sóc và quan tâm họ theo cách mà tôi đã từng làm với người con gái kia, với tôi, họ xứng đáng hơn tất cả.
Thất tình, tôi có động lực hơn để làm những điều điên rồ, những sở thích hoặc những điều chưa làm được, tôi cảm thấy mình có năng lượng đủ để làm tất cả, tôi cuốn vào vòng xoáy để khiến mình bận rộn với những đam mê chưa thể làm, tôi nghĩ là tôi ổn.

Và bạn biết không, tự dưng tôi không nhớ nữa, mà có nhớ chỉ còn những tàn dư, tôi tự cảm thấy hiệu quả thật, có thể là lần đầu thất tình, tình cảm chưa sâu đậm hay có thể do thất tình không mấy đau đớn mà tôi tự thấy mình vượt qua nhanh. Dù biết là chưa thể quên, nghe ai đó vô tình nhắc đến, tôi vẫn có thể đau đớn, nhưng hiện giờ tôi ổn, mọi thứ xung quanh tôi ổn, chuyện của cô gái kia, ổn hay không, tôi cũng mong là cô ấy hạnh phúc với tình cảm của mình, vậy là đủ.


Author : Shaman


Sau chia tay


Sau chia tay

Trước hết, bạn cần xác định chia tay của bạn theo kiểu nào. Đa số là bị phản bội, ý là hết yêu, có người mới dẫn đến chia tay, cũng có người chỉ vì cảm xúc hết mà tự chia xa nhau, rồi thì vì hoàn cảnh gia đình, công việc,… Dù là lí do gì thì việc chia tay cũng khiến ta buồn một thời gian, tôi không biết nó là bao lâu, nhưng chia tay là buồn.



Vì sao lại buồn ư? Vì ít nhiều người đấy đã đi ngang qua cuộc đời mình, đã là 1 phần trong cuộc đời, ít nhiều cũng có để lại dấu ấn, nay không còn bên nhau, nhưng hình ảnh thì đã ở trong tim, trong từng dịp đi chơi hay gặp nhau. Sao có thể không buồn khi thi thoảng lại được nhắc đến trước mặt mình, khi không còn bên nhau. Bất giác nhìn 1 góc phố, nghe 1 bản nhạc, mình cũng có thể nhớ đến họ, chỉ là khoảnh khắc đó, mình đã chia sẻ với họ, dù sau này, có tìm lại cũng không thể cho ta cảm giác như  xưa, cái trải nghiệm với 1 người khác luôn khác. Cái câu : “Không ai có thể tắm 2 lần trên 1 dòng sông”, đến giờ tôi mới thấy thấm. Cái đáng sợ nhất chính là suy nghĩ của mình về người ta, chẳng bao giờ tôi bỏ quên được cảm giác của mình, dù có chai sạn nhiều đi nữa, những điều đã qua, là kỉ niệm đẹp, tôi chẳng thể rời bỏ được. Càng nghĩ thì càng luẩn quẩn, bỏ thương vương tội, điều j cũng muốn, nhưng muốn lại buồn thêm, trái ngang

Gia đình và bạn bè là những người luôn bên bạn, sẽ cực kì khó khăn nếu như sau chia tay, bạn không có 1 trong 2 yếu tố đó bên cạnh, tôi không nói là sẽ không làm được, chỉ là khó hơn khi ngậm ngùi trải qua điều đó 1 mình. Cái cảm giác cô đơn, trong đầu chỉ muốn bận rộn để không nghĩ gì nữa, nói chuyện với tất cả mọi người, đến khi mệt thì chỉ muốn có 1 giấc ngủ thật ngon, không bị choàng tỉnh hay trằn trọc gì hết. Cứ như vậy cho đến khi nỗi nhớ không còn thường trực nữa, sẽ được gợi lại khi mà nhìn thấy kỉ niệm, chẳng hạn như con phố, quán ăn, bài hát...bạn sẽ chỉ mỉm cười vì điều đã qua



Thời gian đúng là tàn nhẫn, nhưng ta nên cảm ơn nó vì những điều nó mang lại. Trong cuộc sống, cái gì cũng có tính 2 mặt, chia tay buồn thật đấy,song cũng mở cho ta 1 cánh cửa mới, nơi đó chưa biết dẫn ta tới đâu, nhưng ta biết đó sẽ là đích đến tiếp theo của mình. Cám ơn em


Author : Shaman

Xa nhau chưa hẳn đã mất nhau (P1)

22 tuổi,  trong tay có gì. Trung và Mai chỉ là 2 sinh viên sắp sửa ra trường. Trung, một chàng trai được đánh giá chỉ ở mức trung bình. Nhan sắc có hạn, tài năng cũng chẳng có điểm gì nổi trội. Trong khi Mai lại có nhiều nét xinh đẹp, tuy không phải mẫu con gái quá hoàn hảo nhưng cũng được nhiều người để ý tới. Cả 2 học chung một lớp đại học suốt 4 năm.

3 năm yêu nhau, cũng trải qua rất nhiều kỉ niệm cảm xúc. Những chuyến đi xa cũng nhau, cùng tập thể. Thấm thoát cũng đã sắp ra trường, họ càng khăng khít hơn bao giờ hết. Chỉ có điều, Mai chưa từng 11 lần dẫn Trung về nhà ra mắt bố mẹ. Trung cũng không đòi hỏi gì, vì biết mẹ của Mai khá khó tính. Mẹ của Mai tuyên bố Mai về sau sẽ phải cưới 1 anh chàng con nhà gia giáo, nhà có điều kiện đàng hoang. Trong khi nhà Trung chỉ ở mức bình dân, không có nhà cao, cửa rộng hay xe đời mới, bố mẹ cũng làm lụng rất vất vả. Đôi bạn trẻ nhiều lần cùng bàn về vấn đề này nhưng không thể tìm ra cách thay đổi định kiến của mẹ Mai. Những lúc như vậy, Mai lại lén nhìn Trung, trên gương mặt của Trung có đôi nét buốn buồn, có những tâm sự muốn dấu. Ngoài miệng thì Trung vẫn cười nói, động viên cả 2 cùng cố gắng. Nhưng trong lòng đôi khi có cả một ngọn núi đè nặng

Vô tình một ngày, khi cả 2 đang đi chơi cũng nhau, ngờ trên xe, Mai dựa vào lưng Trung, 2 tay ôm chặt Trung, cười nói rất vui vẻ. Bỗng chốc, tiếng cười của Mai tắt vụt, Mai nhẹ nhàng đập nhẹ vào lưng Trung khiến anh nghi rằng có chuyện gì đó không ổn. Đúng là thế thật. Một chiếc xe đã đi bên cạnh từ lúc nào mà cả 2 không hay, trên xe là một người phụ nữ gần 50, có phong thái quý phái sành điệu. Đó là mẹ của Mai, Cảm giác lạnh sống lưng này chắc lần đầu tiên Trung cảm thấy. Mẹ của Mai lặng lẽ phóng lên cạnh Trung, khuôn mặt xám xịt 



" Tí nữa mời cậu về nhà tôi chơi "

Trung vừa mới thốt ra từ vâng ạ, thì bà ta đã vụt đi mất. Trong lòng bộn bề, hoang mang. 1 tiếng sau, Trung và Mai có mặt ở nhà. Mẹ của Mai - bà Vân đã ngồi sãn ở phòng khách đợi. Bà bảo Trung ngồi xuống còn Mai lên phòng.

Đây có lẽ là lần đầu tiên, Trung cảm thấy run sợ và hồi hộp đến vậy. Cuộc nói chuyện nghiêng về 1 hướng, 1 bên căng 1 bên nhún nhường. Hóa ra, bà Vân đã ngắm Mai cho con trai của người bạn. Nhà anh này khá giàu có. Anh ta cũng học tại Mỹ về, Đó qur thtj là điều kiện lý tưởng. Bà Vân cũng muôn sau khi ra trường 1 năm, Mai sẽ cưới anh ta.

Trên đường về, trong đầu Trung giờ ngổn ngang đầy mâu thuẫn. Mẹ của Mai đã cảnh cáo, Trung phải tránh xa con gái bà ra, đừng làm ảnh hưởng đến nó. Giờ Trung phải làm sao


Chào em, người con gái xa lạ


Đông đã đến, những cơn gió lạnh rì rào thổi mang theo cảm giác tê cóng. Anh đưa vội tay vào trong túi quần, đôi tay lạnh cóng. Anh tự hỏi rằng đến bao giờ mới có một đôi tay khác nắm chặt lấy bàn tay anh.

Anh thích đi dạo, vào những ngày đông, đi dọa một mình ngắm phố phường. Đó là một cảm giác rất tuyệt vời. Đi dạo khắp nơi, vô tình lại đến đúng nơi mà chúng ta đã trải qua kỉ niệm cuối. Bất chợt, hình ảnh của em lại ùa về. Em - người con gái lúc ở rất gần nhưng cũng rất xa anh




Những tưởng thời gian có thể xóa hết những kí ức đó, nhưng không phải. Nó chỉ như một ngăn tủ, để anh có thể xếp tạm vào. Thỉnh thoảng khi lâu chùi, nó lại đột ngột mở ra. Một nụ cười hé mở trên khóe miệng, anh tự hỏi giờ em ra sao. Thỉnh thoảng những hình ảnh của em xuất hiện trên facebook nhưng anh lại chẳng thể nào chạm tới. Anh cũng không muốn phá đi hạnh phúc của em đang có với một chàng trai hoàn hảo, hết mực yêu thương em. " Em tuy ở gần nhưng lại rất xa anh "

Cắm tai nghe vào, nghe lại bản nhạc Những mùa đông yêu dấu khi xưa chúng ta thường nghe. Mùa đông giờ đã về rồi, nhưng lại chẳng có ai bước tiếp cùng anh cả. Bỗng chốc mọi thứ của 5 năm về trước cứ thế ùa về. Có lúc anh tự nhủ rằng, mình quên hết được rồi, nhưng đó chỉ là ngụy biện. Anh vẫn nhớ em, vẫn âm thầm quan sát em và thầm chúc phúc cho em. Đó là tất cả những gì anh có thể làm. 5 năm qua, anh cũng trưởng thành hơn, suy nghĩ khác đi, đàn ông hơn, có lẽ vậy. Tất cả cũng chỉ vì câu nói cuối cùng tại nơi anh đang đứng. Em nói rằng anh chỉ là một kẻ yếu đuối. Đúng anh là kẻ yếu đuối, nhưng chỉ yếu đuối trước em thôi. 5 năm nỗ lực để chứng minh cho em thấy rằng, anh đã khác. Lạnh lùng, bất chấp mọi thứ




Có thể hình bóng em quá lớn, nó lấn áp tất cả mọi thứ xung quanh anh. Mỗi khi có một cô gái nào tới gần, anh thường hay đem em ra so sánh. Đó chỉ là những suy nghĩ trong đầu, nhưng anh chẳng thể nào làm khác được. và cũng chẳng ai có thể đánh bật em, vì em hoàn hảo mà.

Trời càng về khuya, gió càng rét buốt, nhưng anh đèn cũng dần mờ, không còn là nơi ngập tràn anh sáng như chúng ta đã từng cùng nhau đi dạo ở đây. Cái gì rồi cũng thay đổi, anh thay đổi, em cũng thay đổi. Chúng ta lớn hơn, học cách làm việc và yêu thương cũng khác đi. Đến lúc về rồi, kí ức về em ạ

Chào em, người con gái xa lạ



LT

Gia đình luôn là điều tuyệt vời nhất.

Chỉ có gia đình mới là nơi cho chúng ta những tia hy vọng mạnh mẽ nhất để chúng ta có thêm niềm tin và nghĩ lực sống.



Đã hơn một lần tôi được mẹ dặn rằng: Không ai bảo vệ chính con bằng bản thân con. 

Nên đôi lúc tôi tự hỏi tôi đang sống những tháng ngày cho chính bản thân tôi đúng không? Thậm trí tôi trải qua hàng giờ trong ngày cũng chỉ tìm hiểu hay lí giải những gì đang diễn ra xung quanh mình. Cho dù không thể tìm ra câu trả lời hay đôi lúc tôi mắc kẹt giữa những dòng cảm xúc vô định hình. Tôi vẫn có một điểm tựa vững chãi và duy nhất, đó là: gia đình. 

Bài học đầu tiên gia đình dành cho tôi là tự lập. 

 


Vì cuộc đời bạn là của bạn! Người ta có hai tay cũng chỉ để gánh cuộc đời của họ, không phải để giúp đỡ hay cho bạn tựa cả đời. Không ai có thể bảo vệ bản thân bằng chính bạn. Không ai có thể chăm sóc bản thân bằng chính bạn. Thế nên muốn mạnh mẽ bạn phải tự lập. Và muốn tự lập bạn phải học hỏi mọi thứ. Cho đến một lúc nào đó của cuộc đời bạn nhận ra những việc bạn từng trải là không hề dư thừa. Bạn sẽ hào phóng nói về những trải nghiệm của bạn với người khác. Và nghe hay không là quyền của họ? 

Bởi vì đôi khi lắng nghe không thể tưởng tượng ra mọi thứ mà phải trải qua mới có thể thấu hiểu được. Cái trải nghiệm ở trên chỉ là những sự việc được báo trước và đến lúc nào đó ta vướng phải chúng ta mới ngẫm ra điều đó! 

Chỉ có gia đình mới là nơi cho chúng ta những tia hy vọng mạnh mẽ nhất để chúng ta có thêm niềm tin và nghĩ lực sống. Chỉ có gia đình mới có thể cho ta biết được sự thật về năng lực của chúng ta đến đâu và như thế nào? Giỏi giang hay tệ hại nhưng kì diệu một điều là tất cả điều đã học cách chấp nhận chính con người chúng ta dù chúng ta có xấu cỡ nào và chỉ thầm tự hào khi chúng ta có những thành tích khiến mọi người tự hào. 

 


Các bạn à, hãy trưởng thành hơn chút đi. Hãy tự phân biệt được đâu là mật ngọt đâu là thuốc đắng, đâu là những lời động viên thực sự, đâu là những lời nói giả tạo, vu vơ làm cho con người ta ảo tưởng tuyệt đối. Vì cuộc sống này khắc nghiệt lắm, chỉ có chính bạn phải hiểu được chính bạn thì mới có thể làm chủ được cuộc sống của chính mình. 

Tôi biết gia đình không phải lúc nào cũng ban tặng cho bạn những lời nói hoa mĩ về con người bạn, thậm trí còn là những lời nói xoáy vào sâu trong lòng của bạn vì cái sự thật quá đỗi phũ phàng mà bạn không thể chấp nhận nỗi. 

Nhưng gia đình luôn là nơi cuối cùng để cho bạn trở về, sẽ là nơi giúp bạn có thêm được niềm tin trong con đường chông gai sắp tới và chỉ có gia đình mới chấp nhận con người thật của bạn dù bạn có xấu xí cỡ nào. 

Gia đình luôn là điều tuyệt vời nhất. 

Là người giao tiếp thông minh, phải thuộc nằm lòng 25 quy tắc này!


01. Sửa tật nói năng bạt mạng. Nên ăn nói từ tốn, nhã nhặn.
02. Người ta nhắn tin nhất định phải trả lời, dù không muốn nói chuyện hay không biết nói gì cũng nên dùng biểu tượng hay dấu câu để diễn đạt khéo léo. Không trả lời tin nhắn không phải là cao giá lạnh lùng, mà là thiếu văn hóa.
03. Đừng vội vàng “trông mặt mà bắt hình dong”.
04. Dùng ‘cảm ơn bạn’ thay cho 'cảm ơn’. Chỉ khác 1 chữ nhưng thành khẩn hơn rất rất nhiều.
05. Đừng nói bí mật cho gió, gió sẽ thổi nó đi khắp cánh rừng.
06. Những lời không nói được trước mặt người ta, thì cũng đừng nói sau lưng họ.
07. Một cô gái luôn cười tươi vui vẻ lúc nào cũng đáng yêu hơn một cô gái mặt như đưa đám cả ngày.

08. Chưa được họ cho phép thì đừng tự ý xem điện thoại của họ.
09. Một cô gái được các chàng trai yêu thích cũng chẳng nói lên được điều gì, nhưng một cô gái được rất nhiều bạn gái khen ngợi thì thật sự lợi hại.
10. Khi người khác ngủ thì biết im lặng.
11. Có chuyện gì thì phải nói ra, đừng chờ người ta tự hiểu, vì người ta không phải là bạn, không biết bạn nghĩ gì. Càng chờ sẽ càng thất vọng, đau lòng mà thôi, nhất là trong chuyện tình cảm.
12. Quan hệ giữa người với người là quan hệ bình đẳng, đừng nghĩ đến chuyện dựa dẫm hay lợi dụng bất cứ kẻ nào.
13. Khi người ta hỏi bạn “làm sao thế” thì đại đa số chỉ vì thỏa mãn sự hiếu kỳ, không phải muốn giúp đỡ bạn đâu.
14. Khi người khác nói họ thích gì đó, hy vọng bạn đừng phản bác, vì chúng tôi đều thật lòng thích điều chúng tôi nói đến, nhưng bạn lại nói điều đó không tốt thế nào, xấu xí thế nào… sự thẳng thắn đó của bạn, là sự ích kỷ.
15. Đừng nói đùa quá đà với người không quen, mà kể cả quen thân cũng không nên.
16. Trước mặt người bạn ghét, đừng tỏ ra mình ghét họ, cũng đừng nói xấu họ với những người quen của họ.
17. Nói thế nào nhỉ, phá vỡ sự hào hứng, vui vẻ của người khác là hành động rất mất lịch sự.
18. Không phải ai cũng thích đùa.
19. Có nhiều người thích giả ngu, nhưng đừng vì thế mà nghĩ họ ngu thật.
20. Từ chối cũng phải kiên quyết. Chuyện gì cũng cần bày tỏ rõ ràng quan điểm.
21. Hãy cư xử lịch sự với các nhân viên ngành dịch vụ.
22. Người ta có thể tự giễu bản thân nhưng bạn tuyệt đối đừng phụ họa.
23. Nghe nhiều nói ít.
24. Dù là bạn bè thân thiết, cũng đừng luôn trêu chọc sự béo phì hay xấu xí của người khác.
25. Đừng có gặp ai cũng kể khổ, trên đời này có rất ít người biết thông cảm cho người khác, đa phần chỉ nghe như chuyện cười rồi lan truyền khắp nơi, đa phần chỉ nghe một chút là chán ốm rồi.
Đừng kết hôn nếu chỉ...yêu nhau

Đừng kết hôn nếu chỉ...yêu nhau

Hãy kết hôn khi bạn thực sự cảm thấy bạn cần họ và họ cũng cần bạn, vượt qua sự si mê thông thường của tình yêu, một thứ tình cảm như bong bóng, thổi nhẹ là có thể tan vỡ...

Có quá nhiều đôi trẻ trong những giây phút cao trào của tình yêu vẽ mộng ước "một túp lều tranh hai trái tim vàng", vội vàng yêu, vội vàng cưới để rồi vỡ mộng, lại vội vàng dắt tay nhau ra toà li hôn. Kết hôn, nền tảng là tin yêu, bên cạnh đó trách nhiệm phải đủ lớn để có thể tự tin dựa vào nhau mà kiến tạo mái ấm gia đình. Đừng vội vàng khi chưa sẵn sàng, chưa từng trải, chưa hiểu được chung sống là một thử thách to lớn thế nào.

Đừng lấy nhau chỉ vì... yêu nhau. Tình yêu nó là nền tảng đấy nhưng nó không phải là thứ tạo dựng vững chắc giúp chúng ta có một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Chỉ nên lấy nhau vì thấy cần nhau, cả khi vui lẫn khi buồn, cảm thấy được thấu hiểu, cùng trình độ, cùng cách đối nhân xử thế, cùng nền tảng giáo dục, cảm thấy có thể sẻ chia mọi điều, chuyện trò thâu đêm suốt sáng không chán. Cảm thấy duy nhất người này là đồng minh đồng loã, là ruột thịt tim gan, không chỉ là đối tượng si mê quyến rũ. Là tri âm tri kỉ, một người chỉ cần nhìn khuôn mặt là biết ta đang nghĩ gì? Đừng yêu vẻ bề ngoài, sự giàu có, vẻ trẻ trung, hãy hãnh diện vì lấy được người biết đối nhân xử thế, biết yêu thương và biết khiêm nhường.

Khi yêu, bạn được phép si mê, nhắm mắt - nhưng khi kết hôn - nếu có bị mê muội quá độ thì cũng phải mở to mắt, nhìn kĩ mà tránh xa: loại người ghen tuông, người sở hữu, người keo kiệt, người hiếu thắng, hung dữ, nóng nảy, thô lỗ, xúc phạm. Tuyệt đối không lại gần loại người lắm lời cay đắng, hay than thân trách phận, hay đổ lỗi cho người khác, loại điên tình... Những loại người ấy, khi yêu có thể khiến bạn vui, họ sẽ mặc áo giáp các màu như tắc kè để vừa lòng bạn, sau khi kết hôn, áo giáp rơi xuống, bạn đừng giật mình. Vì lời khuyên "khi yêu chớ nên nhắm mắt" luôn đúng.

Và bạn cũng đừng vì sợ cô đơn mà vơ bừa gật vội một ai đó để thoát khỏi áp lực từ phía gia đình dư luận. Đừng sợ ế, đừng sợ một mình. Nỗi cay đắng của một cuộc hôn nhân bất hạnh hủy hoại mình nhiều lần hơn sự cô đơn!

Đừng nên lấy nhau vì muốn có con và chung sống với nhau, chỉ vì con. Bởi một căn nguyên nhỏ cũng có thể khiến cái lí do bỗng trở thành gánh nặng, khi tình yêu biến thể thành hận thù, căm ghét nhưng không dám buông, dám bỏ vì sợ vô vàn nỗi: sợ một mình không nuôi dạy được con thành người. Đừng lấy cớ thương con mà đày đọa mình, đày đọa người suốt kiếp...

Chẳng có lời khuyên nào về hôn nhân hạnh phúc, bí kíp thành công, chả ai có thể đoán trước mình sẽ may mắn hay bất hạnh, chúng ta đều phải tự học lấy bài học của bản thân... Điều quan trọng nhất, bản thân ta phải xứng đáng với một mối nhân duyên hạnh phúc. Một người xứng tầm, nhưng người đó là ai? Nhân duyên là do trời định, việc của ta là mở mắt ra mà chọn.

Nếu ở cạnh nhau không thấy vui hơn, thấy đẹp hơn, thấy khoẻ khoắn hơn, thấy được yêu hơn, thấy ý nghĩa hơn, thấy tự do hơn, thấy giàu có hơn... thì chắc hôn nhân ấy đã sai mất rồi...

Vì vậy, đừng lấy nhau chỉ vì yêu nhau thôi. Hãy học cách yêu và tự chủ lấy bản thân mình trước, chịu trách nhiệm với bản thân mình trước, chấp nhận sướng ta hưởng, khổ đừng kêu ai. Hôn nhân không phải là đích đến của hạnh phúc, hãy coi đó là một hành trình của những trái tim cần nhiều sự đồng cảm, tin yêu và cần nhau, có thể ngắn thôi, nhưng cũng có thể đến hết cuộc đời. Việc của chúng ta là làm thế nào để tin nhau và cần nhau mãi mãi. Điều đó rất khó, nhưng nhiều người vẫn làm được... Vì thế, hãy nghĩ kĩ trước khi nói "Em đồng ý"...


Chúc bạn luôn hạnh phúc!