Hiển thị các bài đăng có nhãn GIA ĐÌNH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn GIA ĐÌNH. Hiển thị tất cả bài đăng

Gia đình cần chuẩn bị để đón Tết Đinh Dậu 2017

Không khí Tết nguyên đán đã về tràn ngập trên khắp phố phường Việt Nam. Tất cả các gia đình đều tất bật chuẩn bị cho cái tết nào là đào quất, mai hay hoa ly.... Cùng gia đình Việt chuẩn bị để đón một cái Tết sum họp, đầm ấm nhé!



1. Dọn dẹp và trang trí lại bàn thờ

Những gia đình việt thì phong tục cúng tổ tiên để thể hiện lòng biết ơn, sự tin tưởng với cội nguồn là không được bỏ qua. Vì vậy việc dọn dẹp và trang trí bàn thờ là không thể bỏ qua. Những hoạt động lau dọn bàn thời và trang trí lại như: đổi chân hương, sử dụng hoa mới, thay bộ thờ mới, thay đèn mới để bố trí bàn thờ theo đúng phong tục của từng địa phương.

2. Chuẩn bị quà biếu

Quà tết luôn là phần quan trọng phải chuẩn bị và cần được biếu tặng vào những ngày cuối năm, giáp Tết. Bạn cần phải viết ra giấy đích danh từng đối tượng cần được biếu quà để đảm bảo không bỏ sót ai. Thường thì giá cả sẽ tăng vào những ngày giáp Tết, vì thế nếu có điều kiện, bạn nên mua trước thời gian đó khoảng từ 2- 3 tuần. Tuy nhiên, đó chỉ là đối với những sản phẩm có thể bảo quản lâu được.

3. Mua sắm quần áo Tết

Quần áo mới Tết là thứ không bỏ qua, nhất là đối với trẻ con. Do đó, bạn nên liệt kê ra những thứ mà từng thành viên trong gia đình cần thay mới, hoặc chưa có để có được một danh sách đầy đủ. Nên đi mua sắm quần áo, giày dép, phụ kiện… cho cả nhà trước Tết khoảng 3 tuần là tốt nhất.

4. Mua thực phẩm dự trữ cho Tết

Hãy cân nhắc sản phẩm sao cho vừa đủ dùng trong hai ngày, vì thông thường các siêu thị hay chợ đều bắt đầu mở cửa buôn bán lại vào ngày mùng 3. Bạn không nhất thiết phải tích trữ quá nhiều, vừa mất đi chất dinh dưỡng vì để lâu, vừa dễ bị hư hỏng.

5. Trang trí lại phòng khách




Phòng khách là nơi tiếp đón khách trong ngày tết nên việc trang trí hoặc tu bổ lại không gian phòng khách là điều cần thiết. Đây cũng là nơi thu hút sinh khí vào nhà. Những vận may sẽ theo đường cửa chính để đi vào phòng khách nhà bạn.

6. Sửa sang lại phòng bếp

Nếu phòng khách là nơi tiếp khách thì phòng bếp chính là nơi làm cho không khí gia đình ấm ấp để người nội trợ chế biến được những món ăn ngon cho gia đình. Lựa chọn những loại đồ nội thất như tủ bếp, tủ bát, bồn rửa bát,… để tạo được không gian bếp với nội thất ấm áp và sang trọng.

7. Làm đẹp

Hãy đón năm mới với một diện mạo mới sẽ giúp mọi người có một tinh thần thoải mái, vui vẻ, sẵn sàng đón nhận những điều may mắn. Bạn có thể hay đổi kiểu tóc cũ, có thể chỉ đơn giản là cắt tỉa lại cho gọn hay thay đổi một kiểu tóc hoàn toàn mới.

Hãy cùng cả gia đình chuẩn bị một cái tết thật là đầm ấm, vui vẻ nhé! Chúc các gia đình an khang thịnh vượng, vạn sự như ý!

Hai vợ chồng nhận ra đã chụp ảnh chung hồi bé

Nếu ai quan niệm rằng việc lấy nhau không phải là do duyên phận thì hãy cùng nghe câu chuyện của vợ chồng Nick Wheeler và Aimee Maiden này nhé! Vợ chồng là duyên phận, số phận để đến được với nhau mà không thể tách rời.


Hai vợ chồng nhận ra đã chụp ảnh chung hồi bé

Tình yêu là vậy, có những người yêu nhau, chia tay rồi đi cả vòng Trái đất cuối cùng cũng về lại bên nhau. Không ít người được duyên phận gắn kết, dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng tìm thấy cơ hội gặp được nhau và trở thành bạn đời. Như cặp đôi trong câu chuyện dưới đây, đến khi sắp kết hôn mới nhận ra được sự sắp xếp thú vị của số phận rằng từ lâu, họ đã được định sẵn sẽ trở thành một nửa của nhau, vấn đề chỉ là thời gian.

Trong một dịp ghé thăm nhà nội trước khi kết hôn, Nick Wheeler và Aimee Maiden bất ngờ phát hiện ra bức ảnh cả hai "bị" chụp chung vào 20 năm trước khi họ còn là đứa nhóc bé tí trên bờ biển.

Khi đó, Wheeler chỉ vừa tròn 6 tuổi cùng gia đình đến chơi lễ tại bãi biển Mousehole, thành phố Cornwall, Anh. Trong lúc anh tạo dáng chụp ảnh thì Maiden vô tình bị lọt vào ống kính khi cô đang chơi đắp lâu đài cát cùng gia đình ở đằng xa. Đặc biệt hơn, cả hai không phải là đồng hương bởi Wheeler khi đó đang sống tại hạt Kent, cách đó hơn 300 dặm và gia đình hai bên hoàn toàn không quen biết nhau thời điểm ấy.

Một năm sau, Wheeler chuyển đến hạt Cornwall sinh sống nhưng phải đến 10 năm sau đó, số phận mới đưa đẩy anh và Maiden học chung một trường đại học. Nhờ đó, cặp đôi có cơ hội quen biết và nảy sinh tình cảm sau thời gian dài tiếp xúc. Cả hai không hay biết mối lương duyên thú vị của mình đến tận sau khi đính hôn và đến chơi nhà ông bà Wheeler. Đang ngồi xem album ảnh cũ thì họ phát hiện ra bức ảnh định mệnh này.

Khi đó, Wheeler là cậu bé ngồi bìa phải, chụp cùng chị gái và 2 người anh em họ. Gia đình của anh gồm bố mẹ, dì dượng cũng xuất hiện bên phải bức ảnh. Đằng sau phía bên trái, cô bé mặc đồ bơi màu xanh đang mải mê đắp cát cùng gia đình không ai khác chính là Maiden. Sự trùng hợp đến khó tin này càng khiến cặp đôi càng thêm tin rằng họ đã tìm được tri kỉ của đời mình.


Chụp ảnh cưới bên bờ biển

Sau khi kết thúc đại học, Wheeler lên đường nhập ngũ và Maiden bắt đầu khóa đào tạo trở thành giáo viên. Họ chuyển đến sống cùng nhau vào năm 2001 và đính hôn 2 năm sau đó. Để kỉ niệm cho duyên phận kì lạ, cặp đôi quyết định tổ chức lễ cưới ở nhà thờ Gulval, vùng Mousehole, nằm cách bãi biển mà học từng gặp nhau lần đầu 20 năm trước chỉ một phút đi bộ. Trước đó, Wheeler và Maiden cũng trở lại bãi biển xưa để ghi lại một bức ảnh chung, nhưng lần này là ngồi bên cạnh nhau.

Vì thế, để được làm vợ chồng của nhau chắc chắn là do duyên phận. Thế nên mọi người hãy biết cách trân trọng những người ở bên cạnh mình để sống cuộc sống luôn luôn vui vẻ, hạnh phúc bên gia đình thân yêu.

Gia đình luôn là điều tuyệt vời nhất.

Chỉ có gia đình mới là nơi cho chúng ta những tia hy vọng mạnh mẽ nhất để chúng ta có thêm niềm tin và nghĩ lực sống.



Đã hơn một lần tôi được mẹ dặn rằng: Không ai bảo vệ chính con bằng bản thân con. 

Nên đôi lúc tôi tự hỏi tôi đang sống những tháng ngày cho chính bản thân tôi đúng không? Thậm trí tôi trải qua hàng giờ trong ngày cũng chỉ tìm hiểu hay lí giải những gì đang diễn ra xung quanh mình. Cho dù không thể tìm ra câu trả lời hay đôi lúc tôi mắc kẹt giữa những dòng cảm xúc vô định hình. Tôi vẫn có một điểm tựa vững chãi và duy nhất, đó là: gia đình. 

Bài học đầu tiên gia đình dành cho tôi là tự lập. 

 


Vì cuộc đời bạn là của bạn! Người ta có hai tay cũng chỉ để gánh cuộc đời của họ, không phải để giúp đỡ hay cho bạn tựa cả đời. Không ai có thể bảo vệ bản thân bằng chính bạn. Không ai có thể chăm sóc bản thân bằng chính bạn. Thế nên muốn mạnh mẽ bạn phải tự lập. Và muốn tự lập bạn phải học hỏi mọi thứ. Cho đến một lúc nào đó của cuộc đời bạn nhận ra những việc bạn từng trải là không hề dư thừa. Bạn sẽ hào phóng nói về những trải nghiệm của bạn với người khác. Và nghe hay không là quyền của họ? 

Bởi vì đôi khi lắng nghe không thể tưởng tượng ra mọi thứ mà phải trải qua mới có thể thấu hiểu được. Cái trải nghiệm ở trên chỉ là những sự việc được báo trước và đến lúc nào đó ta vướng phải chúng ta mới ngẫm ra điều đó! 

Chỉ có gia đình mới là nơi cho chúng ta những tia hy vọng mạnh mẽ nhất để chúng ta có thêm niềm tin và nghĩ lực sống. Chỉ có gia đình mới có thể cho ta biết được sự thật về năng lực của chúng ta đến đâu và như thế nào? Giỏi giang hay tệ hại nhưng kì diệu một điều là tất cả điều đã học cách chấp nhận chính con người chúng ta dù chúng ta có xấu cỡ nào và chỉ thầm tự hào khi chúng ta có những thành tích khiến mọi người tự hào. 

 


Các bạn à, hãy trưởng thành hơn chút đi. Hãy tự phân biệt được đâu là mật ngọt đâu là thuốc đắng, đâu là những lời động viên thực sự, đâu là những lời nói giả tạo, vu vơ làm cho con người ta ảo tưởng tuyệt đối. Vì cuộc sống này khắc nghiệt lắm, chỉ có chính bạn phải hiểu được chính bạn thì mới có thể làm chủ được cuộc sống của chính mình. 

Tôi biết gia đình không phải lúc nào cũng ban tặng cho bạn những lời nói hoa mĩ về con người bạn, thậm trí còn là những lời nói xoáy vào sâu trong lòng của bạn vì cái sự thật quá đỗi phũ phàng mà bạn không thể chấp nhận nỗi. 

Nhưng gia đình luôn là nơi cuối cùng để cho bạn trở về, sẽ là nơi giúp bạn có thêm được niềm tin trong con đường chông gai sắp tới và chỉ có gia đình mới chấp nhận con người thật của bạn dù bạn có xấu xí cỡ nào. 

Gia đình luôn là điều tuyệt vời nhất. 

Để chống luôn muốn về nhà sau giờ làm việc

Bạn kết hôn vì yêu nhau và tự nguyện đến với nhau, nhưng những gì lâu ngày thì sẽ trở nên nhàm chán. Có một lúc nào đó bạn bỗng cảm thấy là chàng chẳng còn nhìn mình một cách say đắm nữa, chẳng còn mong về nhà sau giờ làm việc, thích la cà nhậu nhẹt hoặc dành thời gian nhiều hơn cho những chuyến công tác dài hơi… Bạn vật lộn với những bóng gió nghi ngờ, bạn thấy tổn thương vì sự thiếu quan tâm…Hãy hành động!

Làm mới bản thân


Tại sao không? Đã đến lúc bạn phải yêu quý bản thân mình thay vì hy sinh tất cả cho gia đình, công việc. Rõ ràng bạn và chàng cùng bận rộn như nhau, bạn vẫn phải tất bật đến công sở rồi lại đón con, chăm chồng, làm việc nhà…Những việc ấy theo thời gian sẽ “cướp” mất nét son trẻ mà ngày xưa, nhờ nó chàng đã “chết mê, chết mệt” bạn.

Hãy chọn cho mình một kiểu tóc thật nữ tính dịu dàng phù hợp với gương mặt, chọn những bộ quần áo ở nhà giản dị, kín đáo và đừng lòe lọet quá. Chàng sẽ không thích nhìn bạn với khuôn mặt đầy son phấn và mùi nước hoa sực nức đâu. Hãy làm sao để bạn có vẻ tươi mới và nhẹ nhàng để chàng cảm nhận sự mới mẻ nhưng vẫn là người vợ mà chàng hết mực yêu thương.

Dọn dẹp tổ ấm


Hãy tranh thủ ngày cuối tuần để dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ và chuẩn bị một bữa cơm gia đình theo đúng khẩu vị của chàng: Bạn thì thật xinh đẹp, nhưng nhà cửa lại lộn xộn, bẩn thỉu thì chẳng hợp lý chút nào. Chia sẻ việc nhà với chàng, để chàng hiểu được bạn cũng rất vất vả và qua đó chàng sẽ thương bạn hơn.(Nhưng hãy nhớ rằng chia sẻ việc nhà với các quý ông cũng là một nghệ thuật đấy nhé! Nguyên tắc là: đừng nói đi nói lại, đừng làu bàu, đừng kể lể, và quan trọng nhất là cái gì cũng cần thời gian cả.)



Những bất ngờ nho nhỏ
Sau bữa cơm chiều, khi con cái đã gửi đi nhà trẻ hoặc nhà ngoại, vợ chồng có được một khoảng thời gian riêng tư với nhau, bạn hãy chuẩn bị hai ly nước, trái cây hoặc thức uống mà vợ chồng cùng thích để nhâm nhi… Lúc này bạn hãy cởi mở trò chuyện, chia sẻ những khó khăn trong cuộc sống với chàng và cùng ôn lại những kỷ niệm để gợi cho chàng nhớ về một ngày xưa tuyệt đẹp của hai người.



Tôn trọng ‘khoảng trời riêng” của nhauBạn làm vợ chứ không phải là “bảo mẫu” của chàng, vì thế dù đắp chung chăn, ngủ chung giường thì chàng vẫn là một con người độc lập và có những quyền cá nhân riêng tư cơ bản. Đừng quá lộ liễu "rình mò" điện thoại di động, máy tính của chàng nếu chàng không có dấu hiệu của sự ngoại tình.Vợ chồng cũng cần có khoảng thời gian riêng tư cho những sở thích riêng của mình. Điều này cũng giúp cho cuộc sống gia đình khỏi nhàm chán, đơn điệu sau một thời gian chung sống. Nhưng riêng tư không có nghĩa là khép kín và bí mật tuyệt đối. Nếu chồng thích xem đá bóng, đi nhậu một vài bữa với đồng nghiệp, sao bạn không tranh thủ thời gian đó để đi mua sắm hay "hú hí" cùng mấy cô bạn gái của mình nhỉ?

Công khai tài chính


Thời gian cuối tuần, vợ chồng hãy cùng ngồi lại, chia sẻ mọi chi tiêu để cân đối cho tháng sau hợp lý hơn. Kinh tế là việc của cả gia đình, nhưng người vợ bao giờ cũng là người vun vén mọi thứ. Việc công khai, chia sẻ sẽ khiến chồng cảm nhận được trách nhiệm, sự đảm đang và hy sinh của vợ dành cho gia đình. Mỗi tháng, dù ít nhiều, bạn nên dành một khoản nho nhỏ biếu bố mẹ chàng, chàng sẽ cảm kích vì bạn là một người vợ chu toàn và một nàng dâu hiếu thảo.

Giữ thể diện và niềm kiêu hãnh cho chồng
Lúc ở nhà, bạn tất bật với trăm thứ việc khiến bạn mệt mỏi và thiếu chăm sóc bản thân, tuy nhiên, một người vợ hoàn hảo là người biết xếp đặt mọi thứ thật gọn ghẽ. Còn khi ra ngoài, đặc biệt là đi đám tiệc ở cơ quan với chồng, bạn cần phải là một phụ nữ lịch thiệp, xinh đẹp để chồng luôn hãnh diện về mình. Đừng nói xấu hoặc kể lể những tật xấu ở nhà của chồng với người khác, chẳng phải anh ấy chính là lựa chọn của bạn đấy sao, bạn không hãnh diện về lựa chọn của mình ư?



Vị tha – vũ khí sẵn có


Lòng vị tha không phải là nhu nhược, hầu hết những người vợ đều có sẵn lòng vị tha và đức hy sinh cho gia đình. Cuộc sống với những cạm bẫy và cám dỗ khó lường khiến người chồng rất dễ sa ngã. Đừng vội chì chiết chồng mà hãy dùng chiêu “lạt mềm buộc chặt”, đánh kẻ chạy đi chứ không đánh người chạy lại. Tuy nhiên bạn cần giữ vững lập trường và không nhân nhượng nếu tình trạng kia lặp đi lặp lại nhiều lần.

Cải thiện chốn phòng the

Đàn ông thường thích nhìn phụ nữ chăm chút mình một chút trước khi đi ngủ. Như là một sự vô tình, bạn chọn cho mình bộ đồ ngủ gợi cảm, ngồi bên tủ đồ trang điểm, gỡ tóc một cách duyên dáng, thoa một chút kem hoặc phấn lên tay hay cơ thể để chàng phải âu yếm ngắm nhìn và thèm khát bạn. Hãy tạo nên một mùi hương nồng nàn, một vẻ đẹp kín đáo cho riêng chàng.Sẽ còn rất nhiều điều để bạn giúp cho tổ ấm của mình luôn là nơi mà chồng háo hức trở về mỗi ngày nhưng quan trọng vẫn là thái độ và sự cố gắng của bạn.

Có thể thay đổi số phận của mình được hay không?

Nhiều người cho rằng khi sinh ra, sợi dây số phận đã được sắp đặt sẵn. Bắt đầu khi tiếng khóc trào đời, số phận đã định chúng ta sẽ phải đi theo con đường mà nó đã chọn. Chúng ta có thể là người may mắn, là người có sẵn một khối lượng tài sản kếch xù. Hay chỉ là một người nghèo khổ, lúc nào cũng lận đận. 

Nhưng thực ra đó đâu phải là số phận. Có người bảo với tôi rằng số phận được quyết định bởi những việc làm của chúng ta hiện tại. Hẳn các bạn ai cũng nghe đến lá số tử vi. Đa số khi còn nhỏ, bố mẹ chúng ta sẽ xem lá số đó. Nó giống như thông báo tương lai của mình vậy. Tôi cũng không ngoại lệ Tôi cũng có lá số của riêng mình. Lá sô của tôi có ghi rằng số tôi lận đận, đường công danh cua tôi có phát triển, nhưng ko thành đạt ở mức co giống như những người khác, và đường ình duyên của tôi cũng không gặp may. Mẹ tôi từng kể với tôi như vậy khi tôi bắt dầu lớn lớn một chút. Nó đã theo tôi suốt nhiều năm từ khí học cấp 2 đến tận bây giờ. Một khoảng thời gian quá dài, lúc nào tôi cũng suy nghĩ về số phận của mình. Đôi khi tôi phó mặc bản thân cho nó. Tôi tặc lưỡi rằng: số mình khổ rồi, có cố gắng mấy cũng vẫn vậy. Từ bao giờ tôi trở nên không cố gắng vươn lên nữa.




Thế nhưng không cố vươn lên, tôi lại thấy mình khổ hơn, cái khổ này là khổ vi mình chả biết j, mình sống ích kỉ hơn. Đến khi tôi mất hết, mất mọi thứ, Tôi trượt đại học, chia tay người yêu, mất tài khoản game. Đối với tôi,đó là lúc mà tôi chả có gi, tôi buông xuôi tất cả. Tôi bỏ mặc mọi thứ xung quanh. Cuộc sống của tôi hoàn toàn bế tắc. Lúc đó, niềm in vào sợi dây số phận càng mãnh liệt hơn gấp bội. Một khoảng thời gian, tôi cứ sống như một cành liễu. Phất phơ trong gió, ngày sáng trưa chiều tối, tôi ngủ cả 3 buổ,có những ngày giấc ngủ của tôi kéo dài đến 15-16 tiếng. Giấc ngủ giống như là chiếc phao cứu tôi lúc đó vậy

 " Cánh cửa này đóng lại thì cánh cửa khác sẽ mở ra ". Đúng là khi chúng ta đóng cảnh cửa nào dó, thì sẽ luôn cos những cánh cửa khác mở ra trước mắt. Tôi vào một trường cao đẳng, đây có thể là ánh sáng nơi cuối con đường. Nhưng ánh sáng này đã thắp lên một ngọn lửa khác trong tôi. Tôi nghĩ rằng nếu số phận khiến tôi mất tất cả, thì TẠI SAO tôi không thay đổi nó? 

Công thức thành công = 7 phần cố gắng + 2 phần tài năng +1 phần may mắn

Nếu tôi không có 2 phần tài năng và 1 phần may mắn,thì tôi sẽ cố gắng để đạt 7 phần kia. Dù không đạt ở mức đỉnh cao, tôi cũng sẽ thành công. Hẳn sẽ có rất nhiều người nghi ngờ về nó? Đúng chắc chắn là vậy. Đúng hay sai, tùy thuộc vào mỗi người. Mỗi chúng ta hãy tự suy ngẫm và cảm nhận.


                                                                                                    Một vài lời tản mạn về cuộc sống

                                                                                                                      LT

Chia sẻ chuyện lấy chồng quê

Chào các mẹ!
Đúng như tiêu đề của thớt,em mong đc các mẹ có chung hoàn cảnh chia sẻ kinh nghiệm cho em với ạ.

Chuyện là chồng tương lai của e (chúng em yêu nhau xác định,đã tính chuyện cưới xin) ko phải người HN,quê a xa tít mù tắp,cách HN hàng trăm km mà còn ở hẳn trên núi luôn.Nhà em thì bốn đời nay đều sinh ra lớn lên ở HN.Nhà ông bà nội ngoại cách nhau 5,10' nên lúc mới biết em yêu anh,mẹ e lo lắm,sợ con gái lấy chồng xa vất vả.Thực sự thì em cg ko thích khi quê anh ở quá xa như vậy,mỗi lần về quê đi mất cả 7,8 tiếng đồng hồ đường đèo núi nguy hiểm mà lại không có máy bay mà đi  nhưng chúng em rất yêu nhau,hợp nhau mà thực sự thì em yêu nhất lại chính là cách sống tình cảm,nét chất phác,trong sáng của chàng zai "quê" ấy .Ở anh ấy có sự trong trẻo rất đáng yêu,lại chăm chỉ chịu khó trong cviec.Nên e cg không mong gì hơn.


Tuy ở quê nhưng gia đình ngy em thuộc dạng khá giả,trong nhà cg không thiếu thứ gì nên em cũng không bị rơi vào tình trạng dở khóc dở cười như những vụ ăn ở bẩn hay đi wc ở cầu tõm...như những câu chuyện lấy chồng quê trên mạng.May mắn là bố mẹ ông bà ngy em cũng rất tốt tính,thân thiện và yêu quý em nên cũng không ai bắt em làm gì (em đã về quê ngy nhiều lần).Nhưng thật sự em vẫn không sao thích nổi việc về quê dù em cũng thật lòng rất yêu quý gia đình anh ấy  




Vì đi lại mất quá nhiều thời gian,quá mệt mỏi.Ngy em đi lại quen rồi nên dường như chẳng thấy gì các mẹ ah.Chứ em đi làm vất vả cả tuần đc ngày nghỉ lại phải sắp xếp về quê (mỗi khi có việc gì đó) em thấy mệt mỏi dã man.Ngy em thì lúc nào cũng thích lôi e đi cùng nữa chứ.Yêu nhau dịp lễ,dịp tết em muốn đc cùng anh đi chơi,đi du lịch khắp nơi(chúng em có đk về kte) nhưng hầu hết các dịp lễ là a lại về quê,chưa kể mỗi khi nhà có ng ốm,mất,giỗ chạp đều muốn em về cùng.Lần 1,lần 2 em còn thấy háo hức vui vẻ,những lần sau đó em thực sự rất ngại.Dù về quê cg ko phải làm gì,ko có ai làm gì em cả,nhưng lần nào về cũng làm những việc giống nhau,đi thăm hỏi 1 vòng ông bà nội ngoại cô dì chú bác,trước khi về HN lại đi 1 vòng chào tạm biệt như vậy.Lần về quê sau cách lần trc chỉ 2 tháng cũng vẫn những thủ tục y như thế,thiếu ngủ(vì đi xe khách đêm) mệt mỏi thì vẫn phải theo anh tiếp chuyện mọi người nvay.Về quê cg ko có gì chơi,cả ngày chỉ lo bữa sau ăn gì,rất buồn tẻ.Nhưng ngy em được về nhà thì có vẻ vui,lần nào cg muốn em đi cùng,mới yêu nhau hơn 1 năm mà e đã về quê cùng anh đến 6,7 lần.Biết em không thích về quê nhưng lúc nào anh cũng cố mang em theo.Nhiều việc như giỗ chạp,bố mẹ a cũng tâm lý,thương em,nói thôi ko phải về đi lại xa xôi mệt mỏi,thì chính anh lại cứ nằng nặc muốn em về cùng.Em đang bị ốm sốt,lịch làm việc kế tiếp dày đặc,anh vẫn muốn cố tha lôi em đi cùng dù biết ngồi xe 6,7 tiếng e sẽ ốm thêm,kêu là ông bà bố mẹ mong em lắm.Nhiều khi em rất chạnh lòng vì thấy a chẳng tâm lý,ko biết nghĩ cho mình.Chính vì anh như vậy,em càng chán ghét việc về quê đầy mệt mỏi ấy,dù mọi ng trong gia đình a thì e luôn rất quý mến.


Em muốn hỏi các mẹ là:Thật sự thì e chỉ muốn bây h cũng như sau này cưới nhau,1 năm về quê 1,2 lần thôi.Đi lại xa xôi nthe e rất mệt mỏi.Phải lsao để a hiểu cho e?Em ko thể cứ đi làm vất vả quanh năm,được ngày nghỉ,lễ tết lại lặn lội về quê đc T_T Em cg cần đc thư giãn,nghỉ ngơi,đi chơi,đi du lịch sau những ngày lviec triền miên.Để a một mình hậm hực về quê rồi suốt ngày than vãn,trách em ko về cùng thì e cg nhức đầu mà theo a thì e thật quá mệt mỏi.Em có ích kỷ ko các mẹ?Em nên lgi?Các mẹ lấy chồng ở quê có ai nghĩ như em không ((

Chồng ơi, mình ly hôn thôi

Gửi chồng!!

Lúc em viết ra những dòng này, em và Chồng đã ko còn là gì của nhau nữa. Em ko mạnh mẽ như những gì em thể hiện. Những kỉ niệm, những yêu thương ùa về trong em như một cuộn băng ghi hình quay chậm. Em ko chắc mình còn yêu chồng hay yêu những kỉ niệm về chồng. Em cứ ngập tràn trong những yêu thương đã cũ ấy...

Ngày đồng ý cưới Anh, vợ đã nói vợ k cần một người chồng nhiều tiền, ko cần 1 người quá tài giỏi. Vợ cưới anh, vì thấy ấm áp khi ở bên anh, vì thấy bờ vai sẽ che chở cho em, vì thấy con người trách nhiệm trong anh. 

Vậy mà, mới 1 năm trôi qua, chồng cho em đi từ bất ngờ này đến đau khổ khác. Em biết, chồng từng yêu nhiều người. Nhưng là trong quá khứ. Em luôn nhắc nhở mình, ai cũng có quá khứ. Chỉ cần hiện tại chồng yêu em, chồng vì em và thiên thần sắp ra đời của chúng ta. Em ko cần gì nhiều hơn thế. Vợ chồng mình đều có nghề nghiệp ổn đijnh, nếu ko muốn nói là hơn rất nhiều gia đình khác, vợ luôn tin mình sẽ cho con đc cuộc sống tốt nhất

Vậy mà...

Tim em vỡ vụn trước những dòng tin nhắn ngọt ngào của chồng và người ta. Trong khi em vẫn nằm đây, với những cơn ốm nghén.vẫn chờ chồng về như mọi hôm, vẫn lo chồng bận rộn, vẫn thương chôdng về muộn. 

Những câu tình cảm chưa bao giờ nói với em, chồng dành cho người ấy. Những tối về muộn.. Vì sao???

Gần 12 h đêm, e ôm bụng chờ chồng về vì e bị sốt. 3 tháng đầu thai kì, em lo. Rất lo. Nhưng cuối cùng, chồng bận đi mua thuốc ho cho người ta, bận đến nhà ngta hỏi thăm. Còn cái kẹp nhiệt độ cho vợ, thì chồng quên. Em chưa bao giờ thấy tủi thân và thất vọng như thế. Mới 4 tháng. Chúng mình mới cưới nhau 4 tháng mà anh... Về nhà, chồng lại vk-ck ngọt nhạt với em. Cái từ vk-ck thiêng liêng như thế, nhưng chồng đâu dành cho mình em??? Đâu phải mình em?? Em thấy khủng khiếp. E sợ nhìn anh, em sợ vòng tay của anh. Sợ vòng tay có thể vừa ấp ôm một người đàn bà khác... Em sợ...




Em quyết định nói chuyện vs chồng. Những giọt nước mắt, những tiếng nấc nghẹn ngào của e đổi lại là nhưnxg câu giải thích chỉ là bạn. Em nén lòng lại. Vì con. Và vì chúng ta. 

Và rồi mọi chuyện lại tiếp tục. Hơn 1 tháng sau, vẫn câu chuyện cũ, vẫn tổn thương cũ.vẫn là chồng và cô gái ấy. Chồng cho em 1 vết thương nữa vào tim. Nhưng lần này, e gục hẳn. Trong em chỉ còn lại trống rỗng. Xin lỗi chồng. Em phải đứng lên thôi. Nếu chồng tôn trọng em, chồng đã ko vợ chồng với người khác. Em mệt mỏi vì ốm nghén, e đau khổ vì tim thắt lại mỗi khi nghĩ đến 2 người, em cạn sức rồi. Em ko cố nữa. 

Em dọn đồ ra khỏi căn phòng của chúng ta. Căn phòng mà e đã luôn tin là tổ ấm. 

Con chúng ta, vẫn còn trong bụng em, và chưa đầy 4 tháng. 

Nhưnxg ngày tháng ở một mình, cảm nhận con lớn từng ngày, e đã mong thấy 1 tia hi vọng từ anh. E đã mong anh, đã muốn ba của con thể hiện dù là chút ít yêu thương. Nhưng em nhầm rồi...
Thứ quan trọng nhất với anh vẫn luôn là sự đánh giá từ xã hội, là sĩ diện gia đình. Trong khi điều e cần lại chỉ là yêu thương. Những khó khăn khi người phụ nữ bầu bí phải sống 1 mình anh k thấy. A ko cần qua. Ko cần quan tâm. A nghĩ rằng đó là lưa chọn của em. 

Anh vẫn nói với mọi người, với bạn bè, rằng anh đã cố gắng hết sức, anh ko còn gì hối hận. Vâng. A đã cố gắng hết sức. Chỉ có em là biết a đã cố gắng hết sức thế nào. Nhưng em thật sự chẳng muốn nói. Anh ạ. 

Thôi thì đến lúc này, còn vài ngày nữa e sinh con rồi. Em ko còn trách anh. Suy cho cùng, chúng ta ko hiểu nhau, và cách sống của mỗi người một khác. A coi trọng những điều khác hơn em và con. Chúng mình không phụ thuộc nhau kinh tế, chỉ liên quan đến nhau vì tình cảm. Em hiểu
Em đã đi qua những suy sụp, những dằn vặt, đau khổ. Giờ e biết mình phải khác. Vì con. Và vì em nữa

Hôn nhân và những bí mật giấu kín ( P7 )

Tôi không dám đứng lâu hơn nữa. Tôi sợ cảnh chồng tôi có cử chỉ thân mật với một em nào đó. Ra đến xe, tôi ngoảnh lại nhìn, cố cho vào đầu địa chỉ quán cafe đó. Quên mất, tôi mang máy ảnh mini theo bên mình. Đây là món quà chồng tôi tặng ngày anh đi Trung Quốc về. Tôi rất thích. Theo phản xạ, tôi lấy máy ảnh khỏi túi. View lại góc dễ nhìn nhất và chụp. Địa chỉ, quay lại thêm lần nữa để chụp cảnh xe của chồng tôi đứng giữa những chiếc xe xịn khác, nào Liberty, nào Vespa, SH,...chiếc nào cũng đáng tiền. Lần này tôi về thật. Một mớ bùng nhùng trong đầu, tôi muốn được ngủ.

Tạt vào hiệu thuốc, tôi mua vỉ Panadol. Mua cho con trai một cốc chè, tôi chạy xe nhanh về nhà. Đến cổng, con trai tôi ríu rít:
- Con chào mẹ!
- Mẹ chào con! Con ở nhà với bà có ngoan không con?
Cháu đòi túi chè và chạy vào sân. Tôi chào mẹ chồng rồi nhờ bà tắm cho con, tôi đi lên phòng. Nằm xuống giường và nghĩ lại những điều đã xảy ra trong ngày hôm nay. Tôi đau đầu quá!
Uống hai viên thuốc, tôi bắt đầu buồn ngủ. Trán tôi hơi nóng, với tay nhấn nút "On" của điều hoà, tôi dần chìm vào vô thức.



Miệng tôi khô khốc, thèm uống nước quá. Tôi tỉnh dậy để tìm nước. Đèn ngủ tôi không bật, nên tay phải quờ quạng công tắc. Tôi giật bắn mình, tôi chạm phải tay ai đó:
- Ối giời ơi!
- Anh mà. Làm gì mà kêu kinh thế!
- Sao anh không đánh tiếng, làm em giật cả mình.
- Anh không biết em ở trong phòng. 
Tôi nói với chồng tôi bị đau đầu nên về sớm. Định hỏi anh về chuyện chiều tối, nhưng tôi lại thôi. Tôi cũng là người đang che giấu chuyện của mình, nên chưa có đủ can đảm để hỏi anh.
Coi như không biết chuyện gì. Tôi bảo:
- Em xuống bếp xem mẹ nấu gì ăn chưa.
- Mẹ nấu xong rồi thì phải! Anh thấy mùi thức ăn ở dưới nhà. Em đi làm về lúc mấy giờ?
Sao hôm nay anh lại hỏi tôi về mấy giờ? Giọng anh khang khác. Tôi hơi chột dạ. Có phải anh biết tôi gặp S không?
Tôi đáp: 
- Em cũng không nhớ, chỉ thấy đau đầu rồi về uống thuốc, xong lên giường luôn.
- Ừ, thế thôi em đi tắm đi rồi ăn cơm. Có phải tắm nước nóng không thì bật bình lên!
Tôi bước xuống cầu thang, lòng không thôi nghi vấn "Chồng tôi đang nghĩ gì? Anh gặp ai vào lúc đó?".


                                                                  !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tôi bước vào phòng tắm, cởi đồ và ngắm cơ thể mình. Vòng 1 không được nảy nở lắm, kéo lại vòng 3 khá tròn và căng. Cũng gọi là tạm chấp nhận. Khuôn mặt khá ưa nhìn. Mũi không cao, nhưng được đôi mắt, hàng mi, mày và đôi môi hơi nũng nịu. Chồng tôi, anh rất hay để ý khuôn mặt tôi. Anh không thích tôi trang điểm. Tôi biết vậy nên thường chỉ tô son, kẻ thêm mày cho rõ nét và chuốt mi cho thêm cong. Đi đâu với anh, anh thường mong tôi ăn mặc tối giản. Để tiết kiệm thời gian, và trông đỡ "ghê ghê", như lời anh nói. 
Tôi hay chủ động trêu đùa chồng. Anh khô khan, nêm không biết cách làm cho tôi cười khi có hai vợ chồng. Tính tôi hướng ngoại, nên đi đâu, tôi cũng có thể kết giao bạn bè. Anh lấy làm khó chịu. Theo anh, phụ nữ sôi nổi là không tốt, dễ bị cám dỗ. Anh chỉ mong tôi "ngoan, hiền" theo đúng nghĩa đen. Còn tôi, tôi không thích sự bó buộc trong khuôn khổ nào cả. Tôi phóng khoáng trong quan hệ bạn bè, còn riêng về chuyện tình cảm, tôi lại đòi hỏi bạn đời của mình phải chung thuỷ. Nhưng xem nào, tôi đang vướng vào sợi dây với S, tôi làm gì thế này?



Khi lên giường nằm, tôi vờ mệt và để mặc hai bố con chơi với nhau. Tôi tự hỏi "Nếu anh ấy có nhân tình thì thế nào?". Anh hỏi tôi vậy nên chắc chắn có điều gì đó. Anh không biết tôi đã biết anh ở quán cafe bên đường. Tôi chợt quay sang hỏi anh:
- Anh à, anh đi làm buổi sáng thôi à?
- Ừ
- Chiều anh đi đâu mà tối mới về?
- Anh đi có việc. Mấy chú làm cùng rủ đi uống bia.
- Ở đâu anh? Có nhiều người không?
- Khoảng gần chục người. Mà em hỏi làm gì?
- Em hỏi thôi, có làm gì đâu. 
Không lẽ đồng nghiệp của anh toàn có xe "xịn" như vậy? Mà trên đường về của các anh, thiếu gì quán, mà các anh lại lặn lội ngược đường để uống vài cốc bia?
Tôi thấy khả nghi. Phen này tôi phải làm thám tử chồng tôi rồi!




Chồng tôi nghỉ việc ở công ty cũ được hơn 1 năm. Anh chuyển sang làm kỹ thuật cho công ty mới. Đi đào tạo ở Trung Quốc 3tháng rồi về bắt đầu setup nhà máy cùng một vài người đồng sự. Thỉnh thoảng, nhân viên ở chi nhánh bên nước ngoài sang hỗ trợ công ty anh, anh được mời đi ăn uống. Tôi cũng tham gia vài lần. Theo như cảm quan, bạn bè và đồng nghiệp khá mến chồng tôi. Tôi thấy vui vì điều đó. Anh tận tâm với công việc nhưng chuyện vợ chồng anh khá hờ hững. Đôi lần, tôi bóng gió xa xôi rằng nếu anh không chu đáo với tôi như tôi đã làm với anh, tôi đi theo người khác anh đừng trách. Anh chỉ bảo "Thế thì anh sẽ để đi luôn!". Tôi mất hứng! 

Ngày hôm sau đi làm, tôi nhận được tin nhắn của S: "Hương có sao không? S xin lỗi Hương về chuyện hôm qua. Gặp mặt lần tới, S sẽ không để Hương phải buồn. Đầu tuần vui vẻ nhé!". 
Trời! Cái gì thế này? 
Đọc xong tin nhắn, tôi thấy bực. Cái gì mà lần sau? Ai nói với S là tôi sẽ tới lần sau? 
Tôi lia điện thoại vào chồng tài liệu, làm hai em thư ký và phụ trách tài liệu nhìn tôi, ý ngầm hỏi "Sao đấy chị?". Tôi nhún vai, giả đò không có chuyện gì xảy ra rồi đi chỗ khác.
Sáng thứ hai đã thấy phiền!








Chào buổi sáng mấy chị phòng khác, tôi nhập cuộc với các chị bên phòng mua bán. Các sếp sáng sớm còn lo đi họp, "gà cứ tha hồ mà mọc đuôi tôm". Lúc tôi bước vào, mấy chị em đang buôn rôm rả. Chả là phòng này có toàn nhân viên nữ, ăn mặc rất điệu đà. Ai cũng xinh đẹp. Cũng phải, phòng này hay chường mặt đi gặp khách nhất. Cả khách nội lẫn khách ngoại. Khách nội là các bên cung cấp, còn khách ngoại là khách hàng của chúng tôi. Chúng tôi hay nói đùa như thế. Tuyển đầu vào, bao giờ các sếp cũng "trông mặt mà bắt hình dong". Không bù cho phòng tôi, toàn "gái quê", chả thấy son phấn bao giờ. Xem ra, có tôi hay điệu nhất! Chả mất gì, tôi thích mình đẹp, tôi yêu thời trang, ai đó chẳng bảo "không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ không biết làm đẹp" đó thôi. Tôi rất chiều chuộng bản thân mình. Dưỡng da, ủ trắng, đắp mặt nạ, tôi thích tất. Mỹ phẩm là tri thức, nên tôi dùng khá chọn lọc và cẩn thận. Nếu tôi không dắt theo con trai tôi đi đâu, khi trang điểm, có người đoán chừng tôi 25. Sự thực sau lớp son phấn không phải thế!
Các chị đang tám về một em trong phòng, khi ấy em vắng mặt. Rằng em có bồ. Nhà em khá điều kiện, em kém tôi mấy tuổi. Vẻ nữ tính, dịu dàng của em làm các anh rất dễ xiêu lòng. Mọi người biết, vì hôm trước thấy em ngồi sau xe của nhân tình. Em có chồng và một con, nhưng nhà chồng ác quá nên hai vợ chồng em đang ly thân. Hình như cái gì khác mọi người, luôn được để ý một cách thái quá. Tôi không thấy ác cảm với em, nhưng cũng không thân mật. Đôi cử chỉ của em, tôi thấy mình nên học, còn cả con người, nếu gắn cho tôi, chắc không hợp. 
Bước qua bàn làm việc của Hoài, người tôi hay buôn nhất phòng này, hỏi về chủ đề mọi người đang tám. 
- Nhìn thế có bồ là đúng rồi, đâu ai như bọn mình, thô một cục, ma thèm, nhỉ, bà nhỉ?
- Bồ của em thế nào?
- Cao to, đẹp trai. Thấy bảo cũng chán vợ! 
- Ông nào đi cua gái chẳng bảo chán vợ, có ai bảo anh vẫn yêu vợ mà anh đi cua em đâu!
- Không, ông này nhìn trí thức lắm. Hình như cũng lắm tiền.
- Rõ rồi, vì cái ví của anh ý gì. Còn bây giờ, toàn người đẹp, có ai xấu.
Tôi về phòng, chắc ở lại thêm, tôi đau đầu mất. Tôi cũng đang sắp như em kia. Không biết bạn bè S có ai biết và bàn luận sôi nổi như thế này không?



Tôi cũng là một "tội đồ", vì trong đầu tôi, có lúc cũng nhen nhóm ý định sẽ "cùng" S. Tôi cũng không khác em kia là mấy. Chắc hẳn em ấy cũng có uẩn khúc gì đây. Vừa đi về phòng, tôi vừa nghĩ vậy. Nói chung, kẻ phá đám là kẻ xấu. Cho dù có biện bạch bao nhiêu đi nữa, thì "người thứ 3" vẫn là người bị xã hội lên án. Chỉ có người trong cuộc mới biết mình đang làm gì, nên dừng lại ở đâu. 
Tôi không có ý phá đám gia đình S. Vì S cùng quê với tôi. Nếu tôi làm vậy, chẳng khác nào "bôi gio trát trấu" vào mặt bố mẹ tôi. Nhưng chồng tôi hiện giờ làm tôi phải suy nghĩ nhất. Tôi nhắn tin cho S:
"Chào S, chúc tuần mới vui vẻ! Mình không sao, chỉ là cảm xúc nhất thời. Mình xin lỗi vì ra về sớm mà không kịp chào S. Mình không hứa có gặp S lần sau được không, nhưng mình rất vui vì S luôn quan tâm tới mình. Mình cảm ơn!".

Hôn nhân và những bí mật giấu kín ( P6 )

Tôi quyết định nói với chồng. Nhưng tôi không nói S là bạn "đặc biệt". Tôi nói tôi gặp một người bạn cũ. Tôi hỏi chồng có đi cùng tôi không, anh ấy bảo để dịp khác. Hiện tại anh đang bận. Tôi thấy lòng nhẹ nhõm. Có lẽ, "đi ăn vụng" mà đi một mình nên tôi thấy thoải mái hơn chăng? 

Sáng chủ nhật, tôi vẫn đến công ty bình thường. Vừa bước vào văn phòng, mấy em đồng nghiệp "Ồ" lên khi nhìn tôi. Chúng bảo:
- Chị Hương hôm nay xinh thế! 
- Người đẹp nào lạc đến đây đây?
- Lại trốn chồng con đi chơi với giai rồi phải không chị?
Mấy câu trước tôi còn mỉm cười, câu cuối cùng của ai đó, tôi thấy chột dạ. Tâm bất an nên thành ra nhìn điều gì cũng bất an.
Buổi chiều tôi xin về sớm. Tôi nhắn tin cho S từ trưa. Chúng tôi hẹn gặp nhau ở một quán cafe bên trong ngõ một con phố. Từ công ty tôi đi ra đó mất hơn 30 phút. Vừa đi tôi vừa khấp khởi, giống như cảm giác những ngày tôi mong S về thăm tôi ngày trước. Tôi đã mong mỏi giây phút này rất lâu rồi. Đúng là, khi nghĩ về điều gì đó phấn khích, cái đích đến dường như nhanh hơn. Tôi chờ đèn đỏ trôi qua từng giây, rồi phóng vượt lên khỏi đám đông khi đèn báo số3.



Dựng xe ở ngoài, tôi đang ngơ ngác thì có người vẫy. Là S đứng dậy vẫy tay tôi. Hôm nay, tôi mặc quần jean màu xanh bạc, áo thun có cổ màu hồng. Chiếc quần jean có cái dây buộc phía rốn, kiểu quần âu trên to dưới bé, nên khi tôi kết hợp cùng kính mắt và dép quai màu đen, trông tôi vừa bụi bặm, vừa cá tính. Chẳng thế mà khi tôi còn đang chưa xác định được S chỗ nào, mấy anh tầm hơn tuổi tôi đều quay qua nhìn tôi, vẻ lạ lẫm. Tôi tháo kính, móc vào cổ áo, đeo lại túi xách, thể hiện mấy bước "đi như con mèo - chồng tôi hay đùa bảo catwalk như vậy". 
Tôi lách người qua mấy dãy bàn, bước đến bàn nơi S ngồi. S đứng dậy đón tôi, chìa tay phải ra định bắt tay tôi. Cử chỉ này, sao mà khách sáo. Tôi khoát tay nhẹ:
- Chào Hương, Hương đi có mệt không? Ngồi đi.
- Chào S, cũng hơi mệt. Nhưng biết được uống đồ miễn phí nên mệt cũng ráng đi. 
Nói rồi S kéo ghế mời tôi.
S mặc áo sơ mi màu hồng nhẹ, quần jean sơ vin, cổ tay áo được xắn lên rất gọn gàng. Ngón tay áp út, được lồng bởi một chiếc nhẫn cưới có đính viên đá màu trắng. Nhẫn khá đẹp. Chắc bên trong có khắc tên hai vợ chồng S. Tay trái S đeo một chiếc đồng hồ màu vàng, mặt đồng hồ màu xanh tím than. Nhìn diện mạo này khá lịch lãm, kết hợp với phong thái cao ráo, nho nhã của S, khó ai ngờ rằng, S đang dụ dỗ tôi hay tôi đang dụ dỗ S "dấn thân"!





- Hương vẫn xinh như ngày xưa nhỉ?
Giọng S cất lên, phá tan sự im lặng. Tôi cười, không biết S nói thật hay đang ngầm nhìn tôi và đưa ra đánh giá thật sự trong lòng. Bao nhiêu năm không gặp, S vẫn còn nét gì đó không khác xưa. Vẫn là giọng nói này, là cử chỉ này, vòng tay này đã từng ôm tôi, từng hứa sẽ đi hết cuộc đời với tôi, mà sao tôi thấy xa cách quá. Tôi đáp:
- Khách sáo với mình thế. Câu này mình đã nghe từ rất nhiều người rồi, S không có câu gì khác hơn hay sao?
S lúng túng, tôi thấy mắt S nhìn xuống cốc cafe. Ly sinh tố của tôi màu vàng cam, cắm thêm một lát chanh, trông rất ngon mắt. 
- Vậy Hương muốn mình nói gì?
- Sao thế? Mình có nói đùa thôi mà đã mất bình tĩnh như vậy rồi ư?
Tôi thấy mình hơi chanh chua. Mấy năm đi làm, tôi đanh đá hơn trước. Nhiễm bệnh nghề nghiệp nên trong ứng xử hàng ngày, cái tật xấu này tôi vẫn chưa sửa được. Thấy mình hơi quá, tôi chuyển chủ đề:
- Mình nói chuyện gì vui hơn đi!
Khuôn mặt S giãn ra, S cười, lộ hàm răng trắng muốt. 
- S làm ở đó có vất vả không, mà nhìn phát tướng hơn trước đó!
- Mình làm giám sát công trình, không phải động tay chân, nhưng hay phải di chuyển. Nói chung cũng vất vả.
- S có hay về thăm nhà không?
- Tháng mình về một hoặc hai lần. Hoặc khi nào có việc bận thì mình về. 
- Chắc chị ấy nhớ chồng lắm nhỉ? Mình mà có chồng đi như vậy, chắc mình đi theo luôn. 
S bảo đi theo không được, vì hay di chuyển, phụ nữ không chịu được. Nắng gió, đi lại nhiều phụ nữ nhanh xuống sắc. S không phải không nhớ vợ con, mà vì tính chất công việc bắt buộc phải thế. Tôi đùa:
- Có khi nào S từng phản bội vợ chưa?
- Có, ngay như lúc này. Với Hương!



Tôi bị dồn vào thế bị động. Không ngờ, S lại mạnh miệng như vậy. Đến lượt tôi lúng túng. A, S muốn chơi trò mèo vờn chuột với tôi đây mà. Không sao, tôi cũng rất có hứng thú. Xem bản lĩnh của S đến đâu!
Tôi vờ đò đưa, giở mấy bài tán tỉn tôi hay dùng:
- Liệu S có đủ can đảm để làm chuyện đó với Hương không? Hay lại sợ vợ?
Tôi kích. S cũng không vừa:
- Hương lo cho S à? S làm việc gì, S sẽ chịu trách nhiệm với việc đó.
Á, tôi suýt cười. Chịu trách nhiệm? Vậy mà khi xưa, rời khỏi tôi không một lý do. Trách nhiệm ư? Tôi và S chưa làm gì đến mức phải "chịu trách nhiệm", nhưng ít ra, quân tử cũng nên đường hoàng mà ra đi chứ, sao lại bặt vô âm tín? Tình cảm của con người, có phải mớ rau đâu mà không thích rồi bỏ xuống rồi quảy quả qua hàng khác. Hơn nữa, S còn hứa sẽ đi cùng tôi mà. Tôi có nên khơi lại không? Lời nói gió bay, tôi nghĩ thế nên đáp:
- Không phải lo cho S, mà là lo cho Hương. Nhỡ S làm gì đó với Hương, rồi quất ngựa truy phong thì Hương làm sao?
Chạm vào tim đen, S nhấp ly cafe, tay mân mê vòng tròn cái cốc. Rõ ràng là đang ăn năn mà!

                                                          oooooooooooooo0ooooooooooooo

- Hương à.
- Sao thế?
- Hương có hạnh phúc không?
- Câu hỏi này chẳng phải mình đã trả lời rồi sao? Hay gặp mình rồi, S không tin? Mình hay nói điêu lắm à?
- Mình thấy trên facebook Hương đăng toàn chuyện buồn. Có gì không ổn à? Chồng Hương có tâm lý không? Anh ấy có quan tâm tới Hương không?
- Nếu chồng mình không quan tâm, S định làm gì cho mình à?
- Mình không có ý đó! Ý mình là mình muốn biết cuộc sống sau khi có gia đình của Hương thế nào?
- S đang điều tra mình à? Không phải hẹn mình ra đây để uống nước sao?
- Không lẽ bao nhiêu năm không gặp, Hương không có chuyện gì để nói với mình? Hương quên ngày xưa rồi sao?



Tôi cúi mặt. Vân vê chiếc nhẫn cưới trong tay tôi. Tôi quên sao được chứ? Người mà tôi đã dành tình cảm đầu tiên, người ôm hôn tôi đầu tiên, đang ngồi trước mặt tôi. Sao tôi quên được, khi mà cách ngày chúng tôi không gặp lại nhau chừng hơn 1 năm, S và tôi đi dự đám cưới cậu họ của S. Anh chính là người khuyên tôi nên dừng lại mối quan hệ với S. Nhà anh cũng khá gần nhà bố mẹ tôi, nên ngày vui của anh, cho dù muốn tránh mặt S hay không, tôi vẫn phải đến.
Khi đó, anh họ tôi, người học cùng S muốn giới thiệu tôi cho một anh bạn của anh ấy. Hôm đó, tôi mặc chiếc váy màu đỏ, nhìn khá nổi bật. Tình thế có vẻ "tiến thoái lưỡng nan", khi S đến mời rượu bàn chúng tôi. Anh bạn của anh họ tôi có vẻ rất hứng thú với cuộc gặp gỡ, còn tôi, khi đó đã tạm gói những kỷ niệm với S lại, tôi đang cô đơn, nhưng vẫn chưa có ý tìm bạn mới. S liếc nhìn anh bạn mới, có ý muốn thăm dò tôi nên hỏi:
- Bạn trai Hương đây phải không? Mình giới thiệu, mình tên S, là cháu của chú rể, mình rất vui được làm quen với bạn!
Nói rồi, S đưa tay ra định bắt tay anh bạn của anh họ tôi, tôi đỡ lời:
- Giới thiệu với S, đây là anh Huy, bạn của anh Lâm. S định mời anh ấy riêng à, như vậy mọi người lại nghĩ hai người có tình ý với nhau đấy!
S nhìn vào mắt tôi, tôi quay qua véo anh họ tôi một cái mong cứu nguy. Anh họ tôi cũng biết chuyện của tôi và S, nên anh ấy càng như đổ thêm dầu vào lửa:
- Giới thiệu với S, đây là Huy, bạn mình. Huy đến dự tiệc trăm năm của Bình, là do mình mời. Sau ở đây, mình nhờ Huy đưa Hương đi. Nào chúng ta cùng uống!
Tôi ngớ người với câu giới thiệu của anh họ tôi. Vậy là anh công khai việc anh Huy chủ động với tôi trước mặt S. Tôi không thoải mái. Tôi đá vào chân anh họ tôi một cái, anh kêu ầm lên: 
- Cái cô này, cô muốn nhờ người ta thì cô lên tiếng đi, cô không nói, để tôi nói hộ rồi cô lại đánh tôi! Đúng là làm phúc phải tội!
Anh Huy nhìn tôi cười đầy ẩn ý. Tôi thì thấy khó xử quá, nên đứng dậy mượn cớ đi lấy nước lọc. S nhìn tôi, ánh mắt khó hiểu!



Tan tiệc cưới về, Huy và anh họ tôi ngỏ ý muốn mời tôi đi hát. Bình thường thì tôi sẽ đi ngay, tôi vốn có sở trường về hát hò mà. Nhưng hôm nay, gặp S ở tiệc cưới về, lòng tôi nặng trĩu. Tôi xin lỗi anh họ tôi và hẹn dịp nào đó gần nhất. Huy nhắc đi nhắc lại tôi về lời hứa. 
Về nhà chừng hơn một tiếng, lúc tôi đang xem tin tức trên điện thoại, S nhắn tin cho tôi:
- Hương gặp S một chút được không? S có chuyện muốn nhờ Hương!
- Chuyện gì để hôm khác nhé, hôm nay mình hơi mệt.
S gọi điện cho tôi ngay sau đó. Tôi đành nghe:
- Alô
- Hương ra ngoài này đi. S đang đợi ở cổng nhà Hương.
Tôi cúp máy, nghĩ sao tôi lại nhắn tin cho S:
- S về đi, lát bố Hương ra cổng đó. Hương ngủ đây.
Tôi tắt nguồn. Chắc đợi tôi lâu quá, S về. Khoảng 30 phút sau, tôi chạy ra cổng xem S còn đó không, nhưng không thấy ai. Lỗi hẹn!



- Mình nhớ để làm gì? Nhớ có quay lại được không?
Tôi hỏi mà như sắp khóc. S ngồi đối diện với tôi, nhìn tôi xúc động quá nên S chìa khăn ra cho tôi. Tôi lắc lắc đầu, xua tay:
- Mình không sao mà!
- S xin lỗi! Biết bây giờ nói xin lỗi với Hương là quá muộn, nhưng S không còn cách nào khác. S sợ Hương khổ! Lúc đó, S mệt mỏi lắm, thấy Hương phải chịu nhiều điều tiếng như vậy, S rất khổ tâm. S nghĩ, chỉ còn cách rời xa Hương, mới để Hương bớt buồn và khổ hơn! Nhưng S sợ Hương sẽ khóc nên S không gặp Hương để nói cho Hương biết. S xin lỗi!
- Thôi đi, mình không nghe, không muốn nghe.
Tôi oà khóc, nước mắt rơi thành từng giọt. Cái điều này, bao nhiêu năm giờ tôi mới được nghe. Nhưng sao nghe xong, lòng tôi lại đau như thế này? Có lẽ tôi nói to quá, nên dù cách một khoảng rộng, mấy bàn bên đồng loạt quay lại nhìn. Tôi đi như chạy ra xe. Tôi muốn về nhà, ngay bây giờ.




Do mất bình tĩnh nên tôi loay hoay không dắt được xe cho nó quay đầu ra phía cổng. Em trông xe của quán chạy ra giúp tôi. Tôi đội mũ bảo hiểm, đeo lại kính và lao ngay ra đường. Vừa đi, tôi vừa khóc. Tim tôi muốn vỡ vụn! Trời ơi, sao lại đối xử với tôi như vậy? Giá như tôi đừng đi gặp S, giá như tôi không liên lạc thì có lẽ, tôi đã không phải khóc vì chuyện của 10 năm trước. Tôi trách mình, rồi tôi thấy ghét cả S. Sao lại chủ động gọi cho tôi?
Ông Trời khéo trêu đùa con người. Hình như, tôi cứ thấy những cặp nào dang dở, ít nhất là họ gặp lại nhau một hoặc vài lần. Tôi cũng vậy. Trước khi đến đây, tôi nghĩ, tôi sẽ chứng minh cho S thấy, tôi đã khác xưa rất nhiều. Đã mạnh mẽ hơn, không còn yếu đuối và thiếu tự tin như ngày còn yêu S. Hay ít nhất,tôi cũng cho S thấy, tôi đang hạnh phúc với chồng và con trai tôi. Nhưng tôi không làm được! Không lẽ, tôi còn tình cảm với S sao?
Ai trả lời giúp tôi không?



Tôi khóc mất hơn nửa chặng đường thì ngừng. Không khóc thành tiếng được nên đành mặc nước mắt rơi, và nhỏ xuống quần. Khi trong lòng đã thôi thổn thức, tôi bình tâm lại. Tôi cần về nhà an toàn. Giờ này, chắc con tôi cũng đang mong mẹ. Ngồi trong quán cafe, thời gian chúng tôi im lặng là nhiều. Thả hồn theo tiếng nhạc du dương, nên không ai nỡ phá tan khung cảnh lãng mạn đó. Từng chùm sao rơi từ trên mái trần xuống, cỏ cây hoa lá được trang trí hệt như bầu trời đêm. Tôi hay bị cảnh đẹp dụ dỗ, nên dự tính chụp ảnh lại, khi nào có dịp đi rửa, sẽ làm thành một album và trưng ở nhà. Chưa kịp thực hiện, tôi đã thành ra thế này. Tiếc quá! 
Chợt tôi đi chậm lại. Hình như tôi nhìn thấy xe của chồng tôi ở một quán cafe bên đường. Tôi nghi ngờ vào thị giác của mình. Tôi đang lấn cấn có nên quay xe lại không thì nhìn thấy từ xa có hai anh cảnh sát giao thông. Thôi, tôi quay lại xem có đúng không đã, trốn luôn cảnh sát. Vì hôm nay tôi không mang giấy tờ xe bên người. 
Vòng xe tấp vào lề đường, tôi đứng gần cột điện. Dựng xe và đi bộ chừng mươi bước tôi dừng lại. 29-H6-xxxx. Đúng là xe của chồng tôi rồi!
Tôi hơi thấy bất an. Công ty của anh đi ngược đường với tôi, sao anh lại ở đây? Giờ này, lẽ ra anh đang ở nhà mới phải. Hôm nay là chủ nhật kia mà. Anh nói với tôi, anh chỉ đến công ty vào buổi sáng. Như vậy, nghĩa là anh sẽ về nhà lúc 14h chiều. Nhiều câu hỏi hiện ra trong đầu tôi. Hay anh đi theo dõi tôi? Làm sao bây giờ?