Ai rồi cũng có những lựa chọn

Ai rồi cũng phải lựa chọn. Khi đứng giữa những con đường, chúng ta luôn phải lựa chọn. Có thể là bước tiếp, hoặc dừng lại, rẽ phải hay rẽ trái...


Khi ta 18, chúng ta phải quyết định xem mình sẽ chọn trường nào, học ở đâu, sẽ làm nghề gì sau này. Đứng trước ngã năm con đường, bạn sẽ phải chọn một con đường dnahf cho mình. Có thể con đường đó sẽ không hợp với bạn, nhưng tại sao lại không bước tiếp, tại sao lại không thử.

Khi ta 22, bắt đầu ra trường, con đường mù mịt và chông gai bắt đầu. Lúc này bạn lại chó những lựa chọn khác. Lựa chọn con đường đi, công ty và có cả bước tiếp trên con dường tình yêu với người thương hay không.




Có những người ở tuổi 22 thường có lựa chọn mà sau này cả đời sẽ phải hối hận, hối hận rất nhiều. Tình yêu của tuổi sinh viên, khi không có tiền, khi vật chất được đăt thấp hơn, tình cảm đó rất chân thành, không toan tính vụ lợi. Khi bắt đầu rời ghế nahf trường, bắt đầu lao vào con đường mưu sinh. KHi đó có rất nhiều thứ thay đổi xảy ra, ttiếp xúc với môi trường mới, gặp gỡ nhiều người tốt hơn, thành đạt hơn. Tình yêu liệu có bền vững? Tôi từng gặp rất nhiều đôi đã chia tay chỉ vì 1 trong hai người không chịu được cảnh không gặp mặt nhau vài tuần, và họ chạy theo một người có thể cho họ dựa dẫm được.

Nhiều người khi yêu sẽ không tính đến chuyện tương lại, hoặc họ tính sẵn, chỉ yêu cô này, anh này vài tháng, vài năm rồi xác định chia tay để hoàn thành những dự định của mình mà quên rằng bạn đã bỏ phí một nửa của mình, bỏ phí cả tuổi trẻ của mình. Không phải là cứ yêu là cưới. Nhưng không xác định tiến tới lâu dài thì yêu làm chi. Có thể nhiều bạn sẽ cho nó là kiểu thực dụng trong suy nghĩ. Cứ mới yêu đã xác định cưới nhau. Thật ra đều không phải, nếu bạn không muốn ở cạnh người mình thương yêu, lúc nào cũng muốn ở bên người đó, thì bạn sẽ luôn muốn kết hôn với người đó. Để mỗi khi thức dậy, thấy có người nằm cạnh mình, ngủ ngoan như một chú mèo con, cùng đưa nhau đi làm, cùng về sau khi tan làm, cùng nấu ăn, đọc sách, xem phim, đi du lịch...Cho nên hãy lựa chọn quyết định của mình trước khi tiến đến với bất kì sự việc nào đó. Ai rồi cũng phải lựa chọn, chỉ có điều, hãy lựa chọn những thứ để cả đời này bạn đừng hối hận. Để không bỏ phí tuổi thanh xuân trôi qua lãng xẹt mà không có gì.





Trên con đường đời, có đôi lúc ra sẽ gặp nhiều ngã rẽ, chỉ mong những ngã rẽ đó khiến cuộc đời ta thêm nhiều thú vị, muôn màu, muôn vẻ. Hãy chọn việc làm mình yeu thích, đam mê, đừng nghĩ vội là nó có làm ra nhiều tiền không. Nếu bạnt hực sự thích nó, nó sẽ mang lại tiền cho bạn. Bạn sẽ thích làm những việc mình yêu thích và cho đến khi bạn rời xa thế giới này, vẫn có nhiều người, nhiều thế hệ nhắc đến tên bạn. Hay bạn muốn lựa chọn con đường giàu có, nhưng khi mất đi, chả ai quan tâm bạn là ai, bạn giàu ra sao

Hãy chọn yêu một chàng trai hay cô gái mà mình thích, đừng gượng ép, Cứ tiến đến chàng trai hay cô gái đó đi, Nếu cả hai cùng nhìn về một hướng, hãy lấy người đó, để sau này bạn không bao giờ phải hối hận vì giờ không tién đến bên họ, không hết mình yêu thương họ

Ai rồi cũng phải lựa chọn nhiều thứ trong đời, hãy cứ hết mình, nghe theo tiếng gọi của con tim đi. Rồi bạn sẽ không cảm thâys lãng phí tuổi trẻ đâu. Thật đấy!

Người con gái đến cùng cơn mưa

Một cơn mưa đến mang tâm trạng và kí ức của em rời xa tôi. Cơn mưa đó mang em đến một nơi mà em vẫn thường hay đến cùng một người em chưa thể quên

Chúng ta có khởi đầu tình cảm không giống như thông thường. Trong cơn men say, em đến cạnh tôi. Khi đó, chúng ta hòa quyện vào nhau như đã thuộc về nhau rồi. Nhưng trong lòng em vẫn còn hình bóng của một người em không thể quên. Còn tôi vẫn băn khoăn có nên đến bên em hay không? 

Thé rồi tôi vẫn chọn bước tiếp con đường đó, dù có thể em có ở cạnh bên tôi hay không nữa. Tôi vẫn muốn ở bên em cho tới giây phút cuối cùng. Đôi khi trong giây phút nào đó, tôi muốn biến thành người đó, để em có thể dựa vào vai tôi mà khóc, để em có thể trò chuyện thoải mái với tôi hơn. Vì em tôi sẽ không đánh đổi tất cả, tôi sẽ chỉ đánh đổi tất cả tình cảm dành cho em mà thôi. Tôi đặt cược tất cả tình cảm vào em. Để rồi sau này dù có mọi thứ xảy ra, tôi sẽ không bao giờ hối hận vì đã bước lại gần em hơn. "Này đồ ngốc, anh muốn ở bên em"




Bởi vì một khi em đã yêu
Là con tim em đã dâng trao cho tình yêu
Dù đường tình yêu muôn khó khăn
Và đôi khi em biết em không được may mắn

Chẳng cần bận tâm hay nghĩ suy
Mình hy sinh cho ai đó sẽ được những gì
Đã yêu nhau thì cứ yêu đi
Sẽ cho ta ngày tháng chẳng hề phung phí



Khi ở bên em tôi biến thành một đứa con nít không hơn không kém. Tôi cũng chả quan tâm đâu. Nhưng nếu một ngày, người đó trở về,hay em không còn tình cảm gì với tôi. Hãy bảo tôi nhé, để tôi có thể để em tự do lựa chọn những điều em muốn

Em và tôi đeèu thích mưa, nhất là mưa đêm, không to không nhỏ, cứ đều đều. Những hạt mưa rơi lộp bộp trên mái tôn. Mỗi khi mưa về, trái tim em lại bồi hồi. Bồi hồi về một người đã ra đi khi em yêu người đó nhất. Về nơi mà người đó hay dẫn em đi cùng nhất. Tôi cũng chẳng biết cho thể thay đổi địa điểm hay không? Để mỗi khi mưa em nhớ về nơi tôi và em cùng đến thay vì là nơi đã làm em đau.





Người con gái đến cùng cơn mưa, có thể sẽ đi theo cơn mưa mãi mãi, hoặc sẽ cùng tôi che ô đi đến nhiều nơi cho đến khi chân mỏi mệt. Em sẽ đi cùng tôi chứ, cô gái đến cùng cơn mưa rào!


"Đôi khi muốn vứt bỏ tất cả để ở bên một người, mà sao số phận lại đẩy tôi vào hoàn cảnh người đến sau. Chấp nhận ở bên em vô điều kiện, không lo lắng hay suy nghĩ gì, tôi sẽ không bao giờ hối hận cả"


                                                                                                                                          LT







Ranh giới

Có những ranh giới, chỉ cần bạn mạnh dạn bước qua sẽ cảm thấy hạnh phúc ngập tràn. Nhưng có những ranh giới, bạn cần cân nhắc thật kỹ trước khi bước sang. Bởi chỉ cần bước sang một bước, bạn sẽ không cách nào quay trở lại nơi đã bắt đầu.

Chông chênh trải qua biết bao ranh giới, tôi càng lúc càng thấy mình phải thật cẩn thận để không đánh mất đi những điều quan trọng, nhất là đối với một đứa hâm dở, xúc cảm như tôi. Đôi khi, tôi thấy mình trở nên bất lực vì không thể làm gì khác ngoài cách đứng nhìn hoặc quay đầu bỏ chạy.


Tôi đã luôn chọn cách chạy trốn khi không thể đón ai đó bước sang ranh giới của mình. Tôi lại phải trở thành kẻ đáng ghét, lạnh lùng, vô tâm, ác độc nhất trên thế gian này theo suy nghĩ của họ. Còn họ, người thì lạnh lùng lảng tránh tôi như là đứa mang trong mình thứ “virut” ghê gớm lắm, người thì lại luôn nhìn tôi với ánh mắt đầy nhẫn nại. Tôi sợ ánh mắt ấy! Tôi sợ trở thành tia hy vọng, cũng sợ chỉ một hành động nhỏ sẽ khiến mọi thứ vỡ tan. Cứ thế, tôi cắm đầu chạy thật nhanh về hướng ngược lại với người đó.




Tôi cay đắng nhận ra rằng: “Có đôi khi, nếu khoảng cách giữa chúng ta là 1000 bước, chỉ cần bạn bước lên trước một bước, tôi sẽ bước tiếp những bước còn lại về phía bạn. Nhưng cũng có đôi khi, nếu khoảng cách giữa chúng ta là 100 bước, chỉ cần bạn bước lên trước một bước, tôi sẽ lùi về phía sau một bước, quay đầu bỏ chạy”. Và rồi, tôi đành lòng nhìn thứ tình cảm tôi từng trân trọng dần biến mất, không cách nào lấy lại được như thế.

Bạn đặc biệt vì tôi không dễ dàng hiểu được bạn. Bạn quan tâm tới tôi đơn thuần vì bạn là người tốt và hơn hết là bạn đã có con đường riêng của mình. Tôi an tâm vì điều đó. Thế nên, tôi không cần phòng bị, chưa bao giờ tôi sợ chúng ta sẽ bước sang ranh giới của nhau. Tôi nhìn thấy ở bạn phảng phất bóng dáng của mình năm ấy, vây quanh bởi những ánh mắt biết ơn, những lời cảm tạ. Thế nhưng, tuyệt nhiên, không có lấy một bàn tay đưa ra nếu có đôi phút bạn ngưng nghỉ. Và rồi, người ta nói rằng: “Bạn đã đổi thay!” Tôi cũng từng như thế! Đứng giữa những vòng tay trìu mến mà vẫn thấy mình hết sức cô đơn.



Bạn cũng giống tôi, thói quen đi bên trái người đi cùng, bất kể là đi với ai, bằng phương tiện gì. Nếu là người trở về nhà trước, đương nhiên, tôi cũng muốn biết xem người bạn đồng hành với mình đã về chưa?

Bạn cho tôi những lời khuyên, nhiều bài học quý giá trong cuộc sống và công việc. Rất nhiều thứ như thế, nhưng tôi lại chưa thể làm được gì nhiều cho bạn. Vì thế, hễ cứ có cơ hội, tôi lại hăm hở nắm lấy mà quên đi mất cảm giác của bạn. Có đôi khi, đến nhưng không kịp, tôi lại chỉ có thể bất lực nhìn bạn tự mình gặm nhấm nỗi buồn đã qua. Tôi dần nhận ra bạn đang lùi lại, giống như tôi trước đây. Tôi hoang mang không biết có khi nào mình trở thành nỗi phiền muộn, trở thành gánh nặng hay không? Tôi sợ, rất sợ điều ấy…

Dẫu vẫn biết cuộc đời còn nhiều chông chênh, khiến ta đôi khi quá mệt mỏi mà dừng lại ngơi nghỉ. Nhưng xin bạn hãy yên tâm, rằng tôi vẫn luôn ở đó, bên phía ranh giới của tôi. Chưa khi nào tôi bước sang và cũng không có ý định bước sang khỏi ranh giới ấy bởi tôi biết điều gì là quan trọng. Có những ranh giới tuyệt nhiên không nên bước qua…

Yêu người say đắm?

Cuộc sống tưởng như là bất định, có những người tưởng mình sẽ mãi không bị những thứ xung quanh làm ảnh hưởng đến tâm trí, nhưng không phải vậy.

Thành vốn là một chàng trai có khuôn mặt sáng, phong cách lạnh lùng, được nhiều cô gái hâm mộ. Cậu luôn cho rằng mình đủ tự tin để có thể làm cho nhiều cô gái cười. Quả đúng là vậy. Ngoài bộ mặt "sát thủ" khi đi ra đường thì bình thường, cậu luôn khiến mọi người bật cười. Thành luôn để tâm trí được thảnh thơi và có một cuộc sống cực kì đơn giản. Cho đến khi Thành yêu Phương. Phương làm cùng công ty với Thành. Ban đầu, Thành chỉ có ý để mắt đến Phương thôi. Thành cho rằng tính cách của Phương hay hay.



Rồi cho đến khi hai người ngỏ ý thích nhau, thời gian tìm hiểu cũng không quá dài. Thành càng nói chuyện nhiều với Phương, cậu lại càng bị cuốn theo Phương. Phương thích một người cá tính, bụi bặm, lãng mạn, bla..bla.... Lúc này tâm trí Thành hoàn toàn muốn biến đổi thành mẫu con trai mà Phương hằng mong muốn. Rồi thì dần dà, rất nhiều suy nghĩ của Thành bị trôi theo dòng nước mạnh mẽ mà Phương tạo ra. Cậu ngày càng cảm thấy tự ti hơn, suy nghĩ lung tung nhiều hơn. Đôi khi chợt tỉnh, Thành nhận ra rằng mình không còn là Thành tự tin như ngày nào. Trong đầu cậu lúc nào cũng có ngổn ngang những suy nghĩ. Phải chăng Thành đã lụy theo Phương?

Phương thì suy nghĩ đơn giản thôi. Cô ấy vui vẻ, có thể chiều bất cứ mong muốn nào nếu cô ấy thích. Phương bảo Thành rằng anh cứ yêu đi, suy nghĩ nhiều làm ch cho mệt. Ấy vậy mà không tài nào Thành có thể ngừng suy nghĩ. Từ một người chiếm thế chủ động, Thành bị động trước Phương.  Trước một cô gái có cá tính hơn mình.



Đôi khi cậu nghĩ: "Định mệnh cuộc đời, mình cũng không lấy làm giỏi nhưng cũng không đến mức bất tài vô dụng, tại sao lại phải tự ti đến thế nhỉ". Có thể Thành muốn nói ra mọi thứ nhưng lại sợ Phương nghĩ sai về mình. Từ một đứa chả sợ gì, giờ trong lòng Thành ngổn ngang rất nhiều suy nghĩ. Cảm tưởng, đứng trước mặt Phương, cậu chỉ như một chú cún con vậy. Thành biết, Phương vẫn còn vương vấn người yêu cũ. Một người đã đi xa, một người để lại trong Phương nhiều kỉ niệm. Có lúc thấy Phương buồn, Thành hỏi Phương rằng :" Khi buồn em còn nhớ đến người ta không?". Phương chỉ bẽn lẽn trả lời: " Nhớ nhiều thế làm sao được". Rồi cả 2 lại chìm vào trong im lặng. Chả biết từ bao giờ Thành lại đánh mất sự hài hước như lúc này. Thấy người con gái mình buồn, mà lại không thể khiến cho cô ấy cười.

Thành có lúc từng nghĩ,mình có nên chấm dứt mối quan hệ này không? Có lẽ Phương không phải là dành cho mình. Mọi thứ giờ như một mớ bòng bong, từ cảm xúc đến suy nghĩ.


"Muốn bỏ mặc tất cả mọi thứ để yêu một ai đó, không toan tính, không suy nghĩ, không có bất cứ thứ gì. Nhưng sao trong lòng vẫn còn bao ngổn ngang, còn bao suy nghĩ khiến ta lay động"


                                                                                                                                        LT

Hãy cho em nhắm mắt khi anh đến

Tình cờ nhìn thấy anh trong ánh nắng vàng rực rỡ của mùa hè nhưng phải đến tận mùa đông, khi những tia nắng ấm áp nhường chỗ cho cơn gió đông lạnh se buốt, anh mới xuất hiện trước mắt em. Có lẽ chính vì thế mà trong lòng em luôn thường trực cảm giác mâu thuẫn, giữa những ấm áp của một vài tia nắng còn sót lại và cái lạnh tê tái nơi bàn tay cho dù em có mặc ấm đến cỡ nào. Sự chuyển đổi cảm giác đột ngột khiến em lo sợ, hoài nghi, chơi vơi. Vì thế nên em đã chọn cách nhắm mắt khi anh đến…





Nhắm mắt lại, em cảm thấy mình an toàn vì không sợ bị anh nhìn thấu tâm can. Khi ấy, em có thể thỏa sức vùng vẫy trong thế giới của riêng mình. Trong thế giới đó, em thấy lòng ấm áp lạ thường khi được tặng một chiếc bánh. Đâu đó trong quán trà nhỏ, có bóng dáng một người con trai đang an nhiên đọc sách. Cảnh tượng ấy thật yên bình biết bao! Người con trai xuất hiện trong giấc mơ, dắt tay em đi qua cánh đồng lau tuyệt đẹp. Người ấy cõng em một đoạn khi em khóc rồi nhẹ nhàng đặt em xuống, khẽ nói: "Đến nơi rồi cô bé! Anh chỉ dắt em được đến đoạn này, em phải tự mình đi thôi!" Nhắm mắt lại, trong màn đêm yên tĩnh, em nghe được nhịp đập trái tim mình hòa vào những lời ca tạo nên một bản nhạc lãng mạn, buồn da diết. Em ích kỷ muốn thời gian dừng lại. Em sẽ cẩn thận cất đoạn ký ức tuyệt đẹp ấy cho riêng mình.



Mở mắt ra, em thấy một người con trai mặc áo xanh đang ngồi bên cửa sổ, ánh mắt hướng về xa xăm. Đó là cả một thế giới em chưa lần nào dám đặt chân đến. Những lời nói dối ngọt ngào trong quá khứ thôi thúc bước chân em chậm lại. Em lo sợ rằng chỉ cần mình nông nổi cất bước chân chạy lại phía trước, ánh mặt trời ấm áp của mùa đông sẽ mất đi. Mưa mùa đông vẫn cứ thế rơi, bàn tay em vẫn lạnh cóng. Em sợ những giọt mưa làm ướt nhòe kỉ niệm, sợ chạm đôi bàn tay khiến anh thấy lạnh lẽo, cô đơn.



Nếu chẳng thể làm tia nắng ấm áp, xua tan đi băng giá của mùa đông trong lòng anh thì hãy để em nhắm mắt lại mỗi khi anh đến. Bởi khi ấy, em thực sự thấy ấm áp và hạnh phúc. 
Nhắm mắt lại và cảm nhận…chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ rồi. Cảm ơn anh đã trở thành những tia nắng trong lòng em giữa mùa đông lạnh giá này!


Vị ngọt đôi môi


Đôi môi ngọt ngào làm say đắm mọi cảm xúc của con người. Có những đôi môi chúng ta chỉ muốn lướt nhẹ qua. Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến cho con tim loạn nhịp,

Em - một người con gái có khuôn mặt tròn, đôi môi mềm mại và đo đỏ. Khiến cho tâm trí tôi tràn ngập mọi xúc cảm mỗi khi nhìn thấy em. Trớ trêu thay, tôi lại phải nhìn em mỗi ngày. Vì chúng ta là đồng nghiệp mà. Mang danh nghĩa là một người đồng nghiệp nhưng tình cảm lại không là đồng nghiệp. Tôi ấn tượng với em trong vô vàn các bông hoa đẹp khác, không chỉ vì em đẹp mà ở em có những thứ thu hút tôi đến kì lạ. Trong một rừng hoa, bông hoa đẹp không phải là bông hoa thu hút nhất, mà chỉ thu hút nhất khi được chọn bởi người xem hoa. Tôi có tính cách trầm lắng, hay buồn man mác, trong khi em lại luôn vui tươi, tràn đầy năng lượng tuổi trẻ. Có thể chính vì vậy mà em thu hút ánh mắt của tôi mỗi khi xuất hiện.



Nhưng điều mà tôi muốn nhớ và cũng không muốn nhớ hơn cả chính là vị ngọt trên đôi môi của em. Trong một lần ăn uống như bao lần ăn uống khác, chúng ta đều rất vui vẻ, phấn khích và say. Đó là lúc sống thật với lòng mình nhất thì phải. Em say, má em ửng hồng, đôi môi đỏ mọng, đôi mắt hiền dịu, em thật đẹp, ít nhất là trong mắt tôi lúc đó. Trong vô thức em chạy lại ngồi bên tôi, dựa vào vai tôi. Cảm giác thật yên bình.

Tôi đưa em về, đôi tay em xiết chặt. Cũng có lúc đôi tay ấy buông lơi vì không còn đủ sức để ôm lấy tôi. Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay em , giữ thật chặt như thể tôi muốn giữ em lại cho riêng tôi vậy. Tôi biết chứ, tôi biết em vẫn còn yêu người cũ. Nên tôi nào có dám nói ra tình cảm của mình. Suốt cả quãng đường dài, tôi thấy thật ấm áp, một cảm giác mà quá lâu rồi mới lại xuất hiện. Giá như có thể đi thêm 1 quãng đừng dài nữa thì hay biết mấy.


Tôi đưa em vào nhà, May mắn thay là nhà chỉ có mình em, chứ không chắc tôi sẽ bị ăn mắng 1 trận tơi bời. Khóa cửa cẩn thận rồi lặng lẽ bước khỏi người con gái mà suốt đời này chỉ dám ngắm nhìn. Rồi từ đâu một bàn tay níu giữ tôi lại, 2 tay quàng lên cổ, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng. Bất giác, cảm xúc như hòa vào nhau. Đặt mọi lý trí sang một bên, thời khắc đó, tôi sẵn sàng làm một người thay thế. cứ như vậy cả 2 quyện vào nhau.



Cho đến lúc đã rời khỏi, cái cảm xúc đó, vị ngọt của đôi môi đó cứ vương vấn mãi trong suy nghĩ của tôi. Ngày mai tôi sẽ phải đối mặt với em ra sao, điều đó tôi cũng không biết nữa, tôi chỉ biết hôm nay thế là quá đủ cho mình. Dù ngày mai, chúng ta sẽ lại trở về quan hệ đồng nghiệp - đồng nghiệp thì tôi vẫn cám ơn em vì đã mang đến cho cuộc đời tôi vị ngọt ấm áp đến vậy.


" Vị ngọt chỉ thực sự ngọt khi đến từ đôi môi của người con gái mà bạn trao cả trái tim" - LT



LT