Chông chênh trải qua biết bao ranh giới, tôi càng lúc càng thấy mình phải thật cẩn thận để không đánh mất đi những điều quan trọng, nhất là đối với một đứa hâm dở, xúc cảm như tôi. Đôi khi, tôi thấy mình trở nên bất lực vì không thể làm gì khác ngoài cách đứng nhìn hoặc quay đầu bỏ chạy.
Tôi đã luôn chọn cách chạy trốn khi không thể đón ai đó bước sang ranh giới của mình. Tôi lại phải trở thành kẻ đáng ghét, lạnh lùng, vô tâm, ác độc nhất trên thế gian này theo suy nghĩ của họ. Còn họ, người thì lạnh lùng lảng tránh tôi như là đứa mang trong mình thứ “virut” ghê gớm lắm, người thì lại luôn nhìn tôi với ánh mắt đầy nhẫn nại. Tôi sợ ánh mắt ấy! Tôi sợ trở thành tia hy vọng, cũng sợ chỉ một hành động nhỏ sẽ khiến mọi thứ vỡ tan. Cứ thế, tôi cắm đầu chạy thật nhanh về hướng ngược lại với người đó.
Tôi cay đắng nhận ra rằng: “Có đôi khi, nếu khoảng cách giữa chúng ta là 1000 bước, chỉ cần bạn bước lên trước một bước, tôi sẽ bước tiếp những bước còn lại về phía bạn. Nhưng cũng có đôi khi, nếu khoảng cách giữa chúng ta là 100 bước, chỉ cần bạn bước lên trước một bước, tôi sẽ lùi về phía sau một bước, quay đầu bỏ chạy”. Và rồi, tôi đành lòng nhìn thứ tình cảm tôi từng trân trọng dần biến mất, không cách nào lấy lại được như thế.
Bạn đặc biệt vì tôi không dễ dàng hiểu được bạn. Bạn quan tâm tới tôi đơn thuần vì bạn là người tốt và hơn hết là bạn đã có con đường riêng của mình. Tôi an tâm vì điều đó. Thế nên, tôi không cần phòng bị, chưa bao giờ tôi sợ chúng ta sẽ bước sang ranh giới của nhau. Tôi nhìn thấy ở bạn phảng phất bóng dáng của mình năm ấy, vây quanh bởi những ánh mắt biết ơn, những lời cảm tạ. Thế nhưng, tuyệt nhiên, không có lấy một bàn tay đưa ra nếu có đôi phút bạn ngưng nghỉ. Và rồi, người ta nói rằng: “Bạn đã đổi thay!” Tôi cũng từng như thế! Đứng giữa những vòng tay trìu mến mà vẫn thấy mình hết sức cô đơn.
Bạn cũng giống tôi, thói quen đi bên trái người đi cùng, bất kể là đi với ai, bằng phương tiện gì. Nếu là người trở về nhà trước, đương nhiên, tôi cũng muốn biết xem người bạn đồng hành với mình đã về chưa?
Bạn cho tôi những lời khuyên, nhiều bài học quý giá trong cuộc sống và công việc. Rất nhiều thứ như thế, nhưng tôi lại chưa thể làm được gì nhiều cho bạn. Vì thế, hễ cứ có cơ hội, tôi lại hăm hở nắm lấy mà quên đi mất cảm giác của bạn. Có đôi khi, đến nhưng không kịp, tôi lại chỉ có thể bất lực nhìn bạn tự mình gặm nhấm nỗi buồn đã qua. Tôi dần nhận ra bạn đang lùi lại, giống như tôi trước đây. Tôi hoang mang không biết có khi nào mình trở thành nỗi phiền muộn, trở thành gánh nặng hay không? Tôi sợ, rất sợ điều ấy…
Dẫu vẫn biết cuộc đời còn nhiều chông chênh, khiến ta đôi khi quá mệt mỏi mà dừng lại ngơi nghỉ. Nhưng xin bạn hãy yên tâm, rằng tôi vẫn luôn ở đó, bên phía ranh giới của tôi. Chưa khi nào tôi bước sang và cũng không có ý định bước sang khỏi ranh giới ấy bởi tôi biết điều gì là quan trọng. Có những ranh giới tuyệt nhiên không nên bước qua…

