Hiển thị các bài đăng có nhãn TÂM SỰ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TÂM SỰ. Hiển thị tất cả bài đăng

Nếu một ngày bạn cảm thấy mệt mỏi??

Có bao giờ bạn cảm thấy mệt mỏi chưa? Tôi chắc chắn với bạn rằng chắc chắn ít nhất một lần trong đời bạn cảm thấy chán nản, mệt mỏi và muốn đi đâu đó thật xa.
>> Ai rồi cũng khác???


Nếu một ngày bạn cảm thấy mệt mỏi??

Hà Nội lạnh rồi, Hà Nội thực sự có mùa đông rồi lòng mình tự dưng nặng trĩu. Một đứa thích mùa đông mà lại ghét cái thời tiết mùa đông như thế này. Mưa không phải phùn mà là mưa to lạnh thấu xương. Ghét mưa! Chỉ thích mùa đông không mưa thôi.
Giá mà có thể vô tư như đứa trẻ con thì tốt biết mấy. Vô tư cười đùa, vô lo vô nghĩ trong vòng tay của bố mẹ. Dù có làm gì sai thì cũng có bố mẹ che chở, bao dung. Còn giờ đây, làm gì cũng phải suy nghĩ kĩ lưỡng. Làm cái này có được không? Làm cái này có tốt không? Sai lầm thì sao??? Những câu hỏi đặt lên trong đầu và khiến con người ta phải suy nghĩ... Không thể ngừng suy nghĩ..

Và rồi cũng có một ngày tự hỏi bản thân mình có dám:
Dám bỏ ngang công việc đang làm?
Dám chi hết số tiền đang có?
Dám xách balo đi thật xa?
Dám tỏ tình khi biết chắc bị từ chối?


Có mấy bạn dám làm những điều mình vừa nói trên? Có mấy ai đủ can đảm. Cũng có lúc mình muốn bỏ ngang công việc để xách balo lên và đi đến một nơi thật xa để khám phá những điều trong cuộc sống. Nhưng suy nghĩ chỉ là suy nghĩ. Vấn đề là bạn có dám làm hay không thôi.
Có những người tôi quen dám làm những điều đó, dám bỏ công việc khá tốt để theo đuổi đam mê của bản thân mình.

Và có những lúc cảm thấy thích một người vô cùng nhưng cũng chưa đủ cái mạnh mẽ để có thể tỏ tình với họ. Vì sao ư? Vì sợ mất đi một mối quan hệ đang tốt đẹp, sợ một ngày nào đó không còn có thể nói chuyện với họ một cách tự nhiên nữa... Sợ một ngày hối hận vì những điều đã làm... Nhưng có những người lại dám làm những điều đó, họ có thể thành công hoặc thất bại. Nhưng đơn giản là họ đã làm được những điều họ chưa bao giờ làm. Họ đã tìm được câu trả lời mà nếu không dám thì chẳng bao giờ được nghe. 

Và rồi! Có những ngày bạn cảm thấy cuộc sống chẳng còn gì thú ví.. Bạn lặng lẽ muốn mọi thứ dừng lại... Không phải dừng lại để bạn suy nghĩ thêm, mà là bạn mệt mỏi... Bạn đang muốn tìm kiếm một vòng tay để bạn không phải mạnh mẽ, gồng mình lên để sống nữa.
Bạn muốn tựa vào một ai đó để khóc một trận thỏa thích rồi lại gồng mình lên để sống tiếp mạnh mẽ... 
Và có những ngày chỉ muốn như vậy.. Chỉ là muốn thế thôi...
-- M2NV-



Ai rồi cũng khác???

Một tối mùa đông 23h ngồi ôm chiếc lap thân yêu và viết. Tự dưng hôm nay tâm trạng lại khác thật. Tự dưng nhớ tới những người bạn thân, những người bạn cũ, những người bạn xưa cũ. Dường như tất cả đều khác, chỉ có một mình ta vẫn luôn là ta!


Sống 24 năm trên cuộc đời rồi, nói nhiều thì không đúng mà nói ít thì cũng sai. Cũng trải qua 1/3 của cuộc đời mỗi con người rồi. Ngồi viết những dòng này thấy cuộc sống ngột ngạt quá, con người cũng vậy.

Cứ mỗi ngày trôi qua dần, cảm tưởng như nếu có 100 người bạn thì mỗi ngày sẽ như mất đi một người vậy. Ai rồi cũng khác!

Trước khi lên đại học có người nói với tôi rằng : " Cuộc sống trên đại học là ganh đua miếng cơm manh áo, làm gì có khái niệm tình bạn". Càng về sau này tôi càng ngẫm, có thứ đúng, có thứ sai...

Ngay cả với bản thân tôi, có những người anh em trong công ty, cùng nhau ganh đua miếng cơm manh áo của cuộc sống. Nhưng luôn chơi với nhau hết lòng như những người trong gia đình vậy. Luôn cùng nhau cố gắng, cùng động viên nhau sống tốt mỗi ngày.

Quay trở lại với Ai rồi cũng khác! Những người bạn thân đại học của tôi cũng đang chạy theo guồng quay của cuộc sống. Chắc họ đang mải mê kiếm tìm một thứ gì đó mà vứt đi cả tình bạn của tôi. Nhiều lần nghĩ mình có đúng là bạn của họ không? Hay đúng như câu nói kia tôi đã được nghe.


Hay do tôi đa nghi quá, hay do tôi nhàn rỗi quá nên thường suy nghĩ vẩn vơ. Họ bận rộn để lo cho cuộc sống của họ mà lãng quên tôi. À chỉ là lãng quên thôi mà. Quên những câu nói động viện nhau cố gắng, quên những lần hẹn hò xem phim đàn đúm. Và tôi sợ rằng họ quên mất một người bạn như tôi!

Cuộc sống là những thử thách, những cuộc đua mà không ai có thể đoán trước được. Bạn có thể về đích sớm hơn như việc bạn kiếm được một công việc tốt, một người có thể dựa dẫm vào.. Đúng, đó là điều tốt.

Và rồi trong cái xã hội chật chội này lòng dạ con người cũng nhỏ nhen hơn. Bạn thân cũng không giúp đỡ nhau cùng tiến mà muốn vùi dập nhau một cách thẳng thừng...

Và rồi tôi cho rằng: AI RỒI CÙNG KHÁC...
M2NV

Chơi vơi trong một tối mùa đông

Có bao giờ bạn có cảm giác chơi vơi, tuyệt vọng hay không ?Tôi chắc hẳn ít nhất trong cuộc đời bạn có một lần như vậy. Và tôi, người con gái của tuổi 24 đang có cảm giác như vậy!


Hôm nay tự dưng muốn trải lòng một chút, tự dưng thấy buồn, tự dưng thấy bản thân mình tệ hại đến vậy. Một đứa con gái 24 tuổi chưa có gì trong tay, tiền không, tình không, công việc cũng không.

Khi bạn buồn, nhiều người hỏi bạn lý do bạn buồn. Bạn thường trả lời là chẳng có lý do nào cả. Tự dưng thấy buồn thôi. Không đúng! Tôi cá và chắc chắn với bạn rằng phải có lý do nào đó khiến bạn buồn. Ví dụ như đi trên đường bạn gặp một chiếc váy rất xinh nhưng bạn lại không đủ tiền mua nó. Hay giữa trời mùa đông giá rét, bạn lang thang một mình trên một con đường thì trong khi đó, những người khác là tay trong tay.

Và hôm nay tôi buồn, chắc chắn rằng tôi có lý do của tôi. Với cái tuổi 24 lập gia đình không còn là quá sớm. Một đứa con gái đến tuổi tìm kiếm cho mình một công việc ổn định, một người chồng để làm chỗ dựa. Và đó chính là đứa bạn tôi, tôi được mời ăn cưới. Đúng vậy, tôi chạnh lòng bởi vì tôi chưa được như họ, một công việc mà tôi yêu thích, một người mà tôi có thể lấy làm chồng cùng tôi vượt qua những tháng ngày đơn thân độc mã.. Tôi chạnh lòng! Vì tôi chưa được như họ.

Và còn lý do nữa là hôm nay, tôi không biết mình có đi đúng con đường của mình hay không nữa. Sự hời hợt, không quyết đoán chính là nhược điểm của tôi. Ngoài kia, những người bạn của tôi đã tìm kiếm được một công việc ổn định, một người bạn đồng hành... Còn tôi thì chưa?


Cuộc sống vẫn vậy, đôi khi chúng ta chẳng bằng lòng với những gì chúng ta đang có. Chúng ta muốn sống cuộc sống như người khác mà không ngừng hành động, học hỏi.

Tôi cá rằng, cũng có rất nhiều người đang rơi vào hoàn cảnh như tôi, tự ti, chơi vơi giữa cuộc sống này.

Và ngày mai, khi thức dậy, tôi sẽ lại là một cô gái mạnh mẽ, cô gái quyết đoán, cô gái của thành công <3
M2NV








Hãy yêu anh - một người sợ mất em

"Bởi vì anh sợ mất em, nên anh sẽ yêu em hết mình, như đây là lần cuối cùng còn được yêu"


Đôi khi tôi sợ cảm giác phải xa người mình thương yêu. Đó như một nỗi ám ảnh vô hình. Vào một ngày kỉ niệm của 6 năm trước, một người đã rất giận tôi, đã căm ghét tôi chỉ vì tôi vô tâm, không thưởng thức một cách trọn vẹn chiếc bánh mà cô ấy làm. Rồi một ngày sau đó nữa, khi chúng ta đi cùng 1 người quen, cô ấy nói với người ta rằng chúng ta sẽ về sống trong cùng một nhà, Vây mà 10 tháng sau, cô ấy rời xa tôi.





6 năm sau, khi tôi đến với em ở một tâm thế hoàn toàn khác, một con người khác, nhưng tôi vẫn rất sợ, sợ rằng một ngày kịch bản tương tự lại lặp lại, nó có thể xảy ra ngay hôm nay. Khi mà cơ hội nó lặp lại đang này càng tăng. Tôi cũng không biết mình nghĩ thế là đúng hay sai, tôi chỉ biết tôi không muốn mất em. Giống như tôi mất người con gái mình thương như  trước. Bạn chỉ có thể vấp ngã bởi một cục đá 1 lần, đừng để vấp ngã lần 2 ở chính cục đá đó.

Ở cạnh bên em nhiều, tôi phát hiện ra em có rất nhiều điểm mà tôi luôn thích. Hiếm có cô gái nào có thể ngồi hàng giờ đợi tôi. cũng không phàn nàn rằng tôi có quá ít thời gian cho người ta, luôn ủng hộ những ước mơ mà tôi mong đợi

Tôi chưa từng nói rằng tôi yêu em, tôi chỉ nói thích em thôi. Vậy là đủ. Lời nói đầu môi hay trôi nhanh lắm, tôi chỉ muốn làm những điều nhỏ nhặt cùng em, đi dạo cùng nhau, đi chơi xa cùng nhau, nắm tay em đi trên những con đường thoáng mát...Còn nhiều thứ chúng ta phải làm cùng nhau lắm. Vậy nên tôi không muốn mất em đâu nhé.




Mỗi ngày hãy thêm một ít gia vị vào tình yêu, vì thỉnh thoảng nó hay bị nhạt đi lắm. Nên em cứ yên tâm, tôi sẽ cho thêm gia vị vào tình yêu đó mỗi ngày.

Công nhận sến thật, sến kinh khủng. Yêu em, tôi lạ sến vô cùng. Em thấy đấy, vậy nên hãy yêu tôi nhiều vào nhé, đồ ngốc.



"Đôi khi tình yêu nó phức tạp lắm, nhưng cũng lại đơn giản vô cùng. Càng sợ mất người mình yêu thương, ta lại càng yêu họ"

Em sẽ nghĩ gì nếu tôi nói nhớ em

"Tôi nhớ em" có thể không phải là lời nói mà một người lạnh lùng con trai lạnh lùng có thể thốt ra. Nhưng vì tôi quá nhớ em nên tôi phải nói cho em nghe nhưng lời nói đó. Em sẽ nghĩ gì nếu tôi nói:"Tôi nhớ em".






Cuộc sống của một người con trai lạnh lùng cũng khác thường lắm. Lạnh lùng có thể là bản chất của họ nhưng cũng có thể là do những vết cắt trong quá khứ, khiến cho họ có thể lạnh lùng hơn bao giờ hết. Đó là những kẻ ít nói, bất chấp mọi thứ để làm việc mình muốn. Thật khó có thể để cho một cô gái bước vào đời họ. Nhưng khi người con gái đấy bước vào đời họ, thì mọi thứ lại thay đổi hoàn toàn, cô gái đó sẽ luôn là trung tâm trong sự suy nghĩ của họ

Tôi cũng mang đôi chút lạnh lùng. Có thể đối với rất nhiều cô gái, tôi lạnh lùng thật, tôi đáng sợ thật. Nhưng khi em đến, em lại bảo tôi không hề lạnh lùng, tôi hòa đồng. Em không cảm tháy vẻ lạnh lùng của tôi. Tôi mới hoảng hồn, thì ra em nắm được thóp của tôi rồi. Tôi chỉ cố tỏ ra lạnh lùng vậy thôi. Chứ thật ra con người của tôi luôn vui vẻ, tươi cười, đôi lúc lại như trẻ con.

Ngày nào tôi cũng gặp em, được nhìn thấy em, nhưng lại phải luôn đối với em như người xa lạ. Bất chợt một giây nào đó, tôi đưa mắt về phía em, mỉm cười. Vì tôi được thấy em mỗi ngày, không cần nói chuyện cũng đủ khiến tôi vui rồi. Một ngày nào đó, khi rời xa khỏi nơi đây, khoảnh khắc nayf sẽ không còn nữa. Tôi không thể nhìn thấy em mỗi ngày, nhưng.....




"Tôi nhớ em"

Dù kể cả khi ở bên em, tôi vẫn luôn nhớ em. Nỗi nhớ da diết mà tôi chỉ muốn nhìn tháy em mỉm cười, muốn ôm em vào lòng, thì thầm với em về mọi chuyện. Có những lcú , tôi nhớ em đến phát điên, tôi phải chạy xe thật nhanh đến nhà em. Thấy người con gái tôi thích lon ton chạy lại. Khuôn mặt rạng rỡ, tôi chỉ đứng đó, nhìn thẳng vào khuôn mặt em. Tôi rất muốn nói "tôi nhớ em", nhưng lại chả dám thốt lên lời đó. Em sẽ ra sao nếu tôi nói tôi nhớ em rất nhiều.

Đôi khi không gặp nhau, tôi thường tự hỏi, em đang làm gì, em lúc này có nhớ tôi không? Có những thứ, vì tôi coi tôi lạnh lùng, nên chẳng thể nói ra được. Chúng ta mới bên nhau một khoảng thời gian khá ngắn, khoảng cách vẫn còn, trong lòng em vẫn còn một hình bóng khác mãi không quên được. nhưng tôi vẫn đợi em, vì tôi nhớ em. Tôi nhớ em được chưa tên xấu xa kia. Tôi thừa nhận vậy đấy. 

Dù em nghĩ gì, có nhớ tôi hay không thì tôi vẫn nhớ em. Nhớ em mỗi ngày

"Có thể một lúc nào đó, dù người đó ở bên cạnh bạn, bạn vẫn có cảm giác nhớ nhung người ta vô cùng. Khi đó bạn khổ rồi, bạn đã đem tất cả tâm trí và suy nghĩ đặt vào người đó rồi" 


LT


Ai rồi cũng có những lựa chọn

Ai rồi cũng phải lựa chọn. Khi đứng giữa những con đường, chúng ta luôn phải lựa chọn. Có thể là bước tiếp, hoặc dừng lại, rẽ phải hay rẽ trái...


Khi ta 18, chúng ta phải quyết định xem mình sẽ chọn trường nào, học ở đâu, sẽ làm nghề gì sau này. Đứng trước ngã năm con đường, bạn sẽ phải chọn một con đường dnahf cho mình. Có thể con đường đó sẽ không hợp với bạn, nhưng tại sao lại không bước tiếp, tại sao lại không thử.

Khi ta 22, bắt đầu ra trường, con đường mù mịt và chông gai bắt đầu. Lúc này bạn lại chó những lựa chọn khác. Lựa chọn con đường đi, công ty và có cả bước tiếp trên con dường tình yêu với người thương hay không.




Có những người ở tuổi 22 thường có lựa chọn mà sau này cả đời sẽ phải hối hận, hối hận rất nhiều. Tình yêu của tuổi sinh viên, khi không có tiền, khi vật chất được đăt thấp hơn, tình cảm đó rất chân thành, không toan tính vụ lợi. Khi bắt đầu rời ghế nahf trường, bắt đầu lao vào con đường mưu sinh. KHi đó có rất nhiều thứ thay đổi xảy ra, ttiếp xúc với môi trường mới, gặp gỡ nhiều người tốt hơn, thành đạt hơn. Tình yêu liệu có bền vững? Tôi từng gặp rất nhiều đôi đã chia tay chỉ vì 1 trong hai người không chịu được cảnh không gặp mặt nhau vài tuần, và họ chạy theo một người có thể cho họ dựa dẫm được.

Nhiều người khi yêu sẽ không tính đến chuyện tương lại, hoặc họ tính sẵn, chỉ yêu cô này, anh này vài tháng, vài năm rồi xác định chia tay để hoàn thành những dự định của mình mà quên rằng bạn đã bỏ phí một nửa của mình, bỏ phí cả tuổi trẻ của mình. Không phải là cứ yêu là cưới. Nhưng không xác định tiến tới lâu dài thì yêu làm chi. Có thể nhiều bạn sẽ cho nó là kiểu thực dụng trong suy nghĩ. Cứ mới yêu đã xác định cưới nhau. Thật ra đều không phải, nếu bạn không muốn ở cạnh người mình thương yêu, lúc nào cũng muốn ở bên người đó, thì bạn sẽ luôn muốn kết hôn với người đó. Để mỗi khi thức dậy, thấy có người nằm cạnh mình, ngủ ngoan như một chú mèo con, cùng đưa nhau đi làm, cùng về sau khi tan làm, cùng nấu ăn, đọc sách, xem phim, đi du lịch...Cho nên hãy lựa chọn quyết định của mình trước khi tiến đến với bất kì sự việc nào đó. Ai rồi cũng phải lựa chọn, chỉ có điều, hãy lựa chọn những thứ để cả đời này bạn đừng hối hận. Để không bỏ phí tuổi thanh xuân trôi qua lãng xẹt mà không có gì.





Trên con đường đời, có đôi lúc ra sẽ gặp nhiều ngã rẽ, chỉ mong những ngã rẽ đó khiến cuộc đời ta thêm nhiều thú vị, muôn màu, muôn vẻ. Hãy chọn việc làm mình yeu thích, đam mê, đừng nghĩ vội là nó có làm ra nhiều tiền không. Nếu bạnt hực sự thích nó, nó sẽ mang lại tiền cho bạn. Bạn sẽ thích làm những việc mình yêu thích và cho đến khi bạn rời xa thế giới này, vẫn có nhiều người, nhiều thế hệ nhắc đến tên bạn. Hay bạn muốn lựa chọn con đường giàu có, nhưng khi mất đi, chả ai quan tâm bạn là ai, bạn giàu ra sao

Hãy chọn yêu một chàng trai hay cô gái mà mình thích, đừng gượng ép, Cứ tiến đến chàng trai hay cô gái đó đi, Nếu cả hai cùng nhìn về một hướng, hãy lấy người đó, để sau này bạn không bao giờ phải hối hận vì giờ không tién đến bên họ, không hết mình yêu thương họ

Ai rồi cũng phải lựa chọn nhiều thứ trong đời, hãy cứ hết mình, nghe theo tiếng gọi của con tim đi. Rồi bạn sẽ không cảm thâys lãng phí tuổi trẻ đâu. Thật đấy!