Hôn nhân và những bí mật giấu kín ( P7 )

Tôi không dám đứng lâu hơn nữa. Tôi sợ cảnh chồng tôi có cử chỉ thân mật với một em nào đó. Ra đến xe, tôi ngoảnh lại nhìn, cố cho vào đầu địa chỉ quán cafe đó. Quên mất, tôi mang máy ảnh mini theo bên mình. Đây là món quà chồng tôi tặng ngày anh đi Trung Quốc về. Tôi rất thích. Theo phản xạ, tôi lấy máy ảnh khỏi túi. View lại góc dễ nhìn nhất và chụp. Địa chỉ, quay lại thêm lần nữa để chụp cảnh xe của chồng tôi đứng giữa những chiếc xe xịn khác, nào Liberty, nào Vespa, SH,...chiếc nào cũng đáng tiền. Lần này tôi về thật. Một mớ bùng nhùng trong đầu, tôi muốn được ngủ.

Tạt vào hiệu thuốc, tôi mua vỉ Panadol. Mua cho con trai một cốc chè, tôi chạy xe nhanh về nhà. Đến cổng, con trai tôi ríu rít:
- Con chào mẹ!
- Mẹ chào con! Con ở nhà với bà có ngoan không con?
Cháu đòi túi chè và chạy vào sân. Tôi chào mẹ chồng rồi nhờ bà tắm cho con, tôi đi lên phòng. Nằm xuống giường và nghĩ lại những điều đã xảy ra trong ngày hôm nay. Tôi đau đầu quá!
Uống hai viên thuốc, tôi bắt đầu buồn ngủ. Trán tôi hơi nóng, với tay nhấn nút "On" của điều hoà, tôi dần chìm vào vô thức.



Miệng tôi khô khốc, thèm uống nước quá. Tôi tỉnh dậy để tìm nước. Đèn ngủ tôi không bật, nên tay phải quờ quạng công tắc. Tôi giật bắn mình, tôi chạm phải tay ai đó:
- Ối giời ơi!
- Anh mà. Làm gì mà kêu kinh thế!
- Sao anh không đánh tiếng, làm em giật cả mình.
- Anh không biết em ở trong phòng. 
Tôi nói với chồng tôi bị đau đầu nên về sớm. Định hỏi anh về chuyện chiều tối, nhưng tôi lại thôi. Tôi cũng là người đang che giấu chuyện của mình, nên chưa có đủ can đảm để hỏi anh.
Coi như không biết chuyện gì. Tôi bảo:
- Em xuống bếp xem mẹ nấu gì ăn chưa.
- Mẹ nấu xong rồi thì phải! Anh thấy mùi thức ăn ở dưới nhà. Em đi làm về lúc mấy giờ?
Sao hôm nay anh lại hỏi tôi về mấy giờ? Giọng anh khang khác. Tôi hơi chột dạ. Có phải anh biết tôi gặp S không?
Tôi đáp: 
- Em cũng không nhớ, chỉ thấy đau đầu rồi về uống thuốc, xong lên giường luôn.
- Ừ, thế thôi em đi tắm đi rồi ăn cơm. Có phải tắm nước nóng không thì bật bình lên!
Tôi bước xuống cầu thang, lòng không thôi nghi vấn "Chồng tôi đang nghĩ gì? Anh gặp ai vào lúc đó?".


                                                                  !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tôi bước vào phòng tắm, cởi đồ và ngắm cơ thể mình. Vòng 1 không được nảy nở lắm, kéo lại vòng 3 khá tròn và căng. Cũng gọi là tạm chấp nhận. Khuôn mặt khá ưa nhìn. Mũi không cao, nhưng được đôi mắt, hàng mi, mày và đôi môi hơi nũng nịu. Chồng tôi, anh rất hay để ý khuôn mặt tôi. Anh không thích tôi trang điểm. Tôi biết vậy nên thường chỉ tô son, kẻ thêm mày cho rõ nét và chuốt mi cho thêm cong. Đi đâu với anh, anh thường mong tôi ăn mặc tối giản. Để tiết kiệm thời gian, và trông đỡ "ghê ghê", như lời anh nói. 
Tôi hay chủ động trêu đùa chồng. Anh khô khan, nêm không biết cách làm cho tôi cười khi có hai vợ chồng. Tính tôi hướng ngoại, nên đi đâu, tôi cũng có thể kết giao bạn bè. Anh lấy làm khó chịu. Theo anh, phụ nữ sôi nổi là không tốt, dễ bị cám dỗ. Anh chỉ mong tôi "ngoan, hiền" theo đúng nghĩa đen. Còn tôi, tôi không thích sự bó buộc trong khuôn khổ nào cả. Tôi phóng khoáng trong quan hệ bạn bè, còn riêng về chuyện tình cảm, tôi lại đòi hỏi bạn đời của mình phải chung thuỷ. Nhưng xem nào, tôi đang vướng vào sợi dây với S, tôi làm gì thế này?



Khi lên giường nằm, tôi vờ mệt và để mặc hai bố con chơi với nhau. Tôi tự hỏi "Nếu anh ấy có nhân tình thì thế nào?". Anh hỏi tôi vậy nên chắc chắn có điều gì đó. Anh không biết tôi đã biết anh ở quán cafe bên đường. Tôi chợt quay sang hỏi anh:
- Anh à, anh đi làm buổi sáng thôi à?
- Ừ
- Chiều anh đi đâu mà tối mới về?
- Anh đi có việc. Mấy chú làm cùng rủ đi uống bia.
- Ở đâu anh? Có nhiều người không?
- Khoảng gần chục người. Mà em hỏi làm gì?
- Em hỏi thôi, có làm gì đâu. 
Không lẽ đồng nghiệp của anh toàn có xe "xịn" như vậy? Mà trên đường về của các anh, thiếu gì quán, mà các anh lại lặn lội ngược đường để uống vài cốc bia?
Tôi thấy khả nghi. Phen này tôi phải làm thám tử chồng tôi rồi!




Chồng tôi nghỉ việc ở công ty cũ được hơn 1 năm. Anh chuyển sang làm kỹ thuật cho công ty mới. Đi đào tạo ở Trung Quốc 3tháng rồi về bắt đầu setup nhà máy cùng một vài người đồng sự. Thỉnh thoảng, nhân viên ở chi nhánh bên nước ngoài sang hỗ trợ công ty anh, anh được mời đi ăn uống. Tôi cũng tham gia vài lần. Theo như cảm quan, bạn bè và đồng nghiệp khá mến chồng tôi. Tôi thấy vui vì điều đó. Anh tận tâm với công việc nhưng chuyện vợ chồng anh khá hờ hững. Đôi lần, tôi bóng gió xa xôi rằng nếu anh không chu đáo với tôi như tôi đã làm với anh, tôi đi theo người khác anh đừng trách. Anh chỉ bảo "Thế thì anh sẽ để đi luôn!". Tôi mất hứng! 

Ngày hôm sau đi làm, tôi nhận được tin nhắn của S: "Hương có sao không? S xin lỗi Hương về chuyện hôm qua. Gặp mặt lần tới, S sẽ không để Hương phải buồn. Đầu tuần vui vẻ nhé!". 
Trời! Cái gì thế này? 
Đọc xong tin nhắn, tôi thấy bực. Cái gì mà lần sau? Ai nói với S là tôi sẽ tới lần sau? 
Tôi lia điện thoại vào chồng tài liệu, làm hai em thư ký và phụ trách tài liệu nhìn tôi, ý ngầm hỏi "Sao đấy chị?". Tôi nhún vai, giả đò không có chuyện gì xảy ra rồi đi chỗ khác.
Sáng thứ hai đã thấy phiền!








Chào buổi sáng mấy chị phòng khác, tôi nhập cuộc với các chị bên phòng mua bán. Các sếp sáng sớm còn lo đi họp, "gà cứ tha hồ mà mọc đuôi tôm". Lúc tôi bước vào, mấy chị em đang buôn rôm rả. Chả là phòng này có toàn nhân viên nữ, ăn mặc rất điệu đà. Ai cũng xinh đẹp. Cũng phải, phòng này hay chường mặt đi gặp khách nhất. Cả khách nội lẫn khách ngoại. Khách nội là các bên cung cấp, còn khách ngoại là khách hàng của chúng tôi. Chúng tôi hay nói đùa như thế. Tuyển đầu vào, bao giờ các sếp cũng "trông mặt mà bắt hình dong". Không bù cho phòng tôi, toàn "gái quê", chả thấy son phấn bao giờ. Xem ra, có tôi hay điệu nhất! Chả mất gì, tôi thích mình đẹp, tôi yêu thời trang, ai đó chẳng bảo "không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ không biết làm đẹp" đó thôi. Tôi rất chiều chuộng bản thân mình. Dưỡng da, ủ trắng, đắp mặt nạ, tôi thích tất. Mỹ phẩm là tri thức, nên tôi dùng khá chọn lọc và cẩn thận. Nếu tôi không dắt theo con trai tôi đi đâu, khi trang điểm, có người đoán chừng tôi 25. Sự thực sau lớp son phấn không phải thế!
Các chị đang tám về một em trong phòng, khi ấy em vắng mặt. Rằng em có bồ. Nhà em khá điều kiện, em kém tôi mấy tuổi. Vẻ nữ tính, dịu dàng của em làm các anh rất dễ xiêu lòng. Mọi người biết, vì hôm trước thấy em ngồi sau xe của nhân tình. Em có chồng và một con, nhưng nhà chồng ác quá nên hai vợ chồng em đang ly thân. Hình như cái gì khác mọi người, luôn được để ý một cách thái quá. Tôi không thấy ác cảm với em, nhưng cũng không thân mật. Đôi cử chỉ của em, tôi thấy mình nên học, còn cả con người, nếu gắn cho tôi, chắc không hợp. 
Bước qua bàn làm việc của Hoài, người tôi hay buôn nhất phòng này, hỏi về chủ đề mọi người đang tám. 
- Nhìn thế có bồ là đúng rồi, đâu ai như bọn mình, thô một cục, ma thèm, nhỉ, bà nhỉ?
- Bồ của em thế nào?
- Cao to, đẹp trai. Thấy bảo cũng chán vợ! 
- Ông nào đi cua gái chẳng bảo chán vợ, có ai bảo anh vẫn yêu vợ mà anh đi cua em đâu!
- Không, ông này nhìn trí thức lắm. Hình như cũng lắm tiền.
- Rõ rồi, vì cái ví của anh ý gì. Còn bây giờ, toàn người đẹp, có ai xấu.
Tôi về phòng, chắc ở lại thêm, tôi đau đầu mất. Tôi cũng đang sắp như em kia. Không biết bạn bè S có ai biết và bàn luận sôi nổi như thế này không?



Tôi cũng là một "tội đồ", vì trong đầu tôi, có lúc cũng nhen nhóm ý định sẽ "cùng" S. Tôi cũng không khác em kia là mấy. Chắc hẳn em ấy cũng có uẩn khúc gì đây. Vừa đi về phòng, tôi vừa nghĩ vậy. Nói chung, kẻ phá đám là kẻ xấu. Cho dù có biện bạch bao nhiêu đi nữa, thì "người thứ 3" vẫn là người bị xã hội lên án. Chỉ có người trong cuộc mới biết mình đang làm gì, nên dừng lại ở đâu. 
Tôi không có ý phá đám gia đình S. Vì S cùng quê với tôi. Nếu tôi làm vậy, chẳng khác nào "bôi gio trát trấu" vào mặt bố mẹ tôi. Nhưng chồng tôi hiện giờ làm tôi phải suy nghĩ nhất. Tôi nhắn tin cho S:
"Chào S, chúc tuần mới vui vẻ! Mình không sao, chỉ là cảm xúc nhất thời. Mình xin lỗi vì ra về sớm mà không kịp chào S. Mình không hứa có gặp S lần sau được không, nhưng mình rất vui vì S luôn quan tâm tới mình. Mình cảm ơn!".

Share this

Related Posts

Previous
Next Post »