Hôn nhân và những bí mật giấu kín ( P6 )

Tôi quyết định nói với chồng. Nhưng tôi không nói S là bạn "đặc biệt". Tôi nói tôi gặp một người bạn cũ. Tôi hỏi chồng có đi cùng tôi không, anh ấy bảo để dịp khác. Hiện tại anh đang bận. Tôi thấy lòng nhẹ nhõm. Có lẽ, "đi ăn vụng" mà đi một mình nên tôi thấy thoải mái hơn chăng? 

Sáng chủ nhật, tôi vẫn đến công ty bình thường. Vừa bước vào văn phòng, mấy em đồng nghiệp "Ồ" lên khi nhìn tôi. Chúng bảo:
- Chị Hương hôm nay xinh thế! 
- Người đẹp nào lạc đến đây đây?
- Lại trốn chồng con đi chơi với giai rồi phải không chị?
Mấy câu trước tôi còn mỉm cười, câu cuối cùng của ai đó, tôi thấy chột dạ. Tâm bất an nên thành ra nhìn điều gì cũng bất an.
Buổi chiều tôi xin về sớm. Tôi nhắn tin cho S từ trưa. Chúng tôi hẹn gặp nhau ở một quán cafe bên trong ngõ một con phố. Từ công ty tôi đi ra đó mất hơn 30 phút. Vừa đi tôi vừa khấp khởi, giống như cảm giác những ngày tôi mong S về thăm tôi ngày trước. Tôi đã mong mỏi giây phút này rất lâu rồi. Đúng là, khi nghĩ về điều gì đó phấn khích, cái đích đến dường như nhanh hơn. Tôi chờ đèn đỏ trôi qua từng giây, rồi phóng vượt lên khỏi đám đông khi đèn báo số3.



Dựng xe ở ngoài, tôi đang ngơ ngác thì có người vẫy. Là S đứng dậy vẫy tay tôi. Hôm nay, tôi mặc quần jean màu xanh bạc, áo thun có cổ màu hồng. Chiếc quần jean có cái dây buộc phía rốn, kiểu quần âu trên to dưới bé, nên khi tôi kết hợp cùng kính mắt và dép quai màu đen, trông tôi vừa bụi bặm, vừa cá tính. Chẳng thế mà khi tôi còn đang chưa xác định được S chỗ nào, mấy anh tầm hơn tuổi tôi đều quay qua nhìn tôi, vẻ lạ lẫm. Tôi tháo kính, móc vào cổ áo, đeo lại túi xách, thể hiện mấy bước "đi như con mèo - chồng tôi hay đùa bảo catwalk như vậy". 
Tôi lách người qua mấy dãy bàn, bước đến bàn nơi S ngồi. S đứng dậy đón tôi, chìa tay phải ra định bắt tay tôi. Cử chỉ này, sao mà khách sáo. Tôi khoát tay nhẹ:
- Chào Hương, Hương đi có mệt không? Ngồi đi.
- Chào S, cũng hơi mệt. Nhưng biết được uống đồ miễn phí nên mệt cũng ráng đi. 
Nói rồi S kéo ghế mời tôi.
S mặc áo sơ mi màu hồng nhẹ, quần jean sơ vin, cổ tay áo được xắn lên rất gọn gàng. Ngón tay áp út, được lồng bởi một chiếc nhẫn cưới có đính viên đá màu trắng. Nhẫn khá đẹp. Chắc bên trong có khắc tên hai vợ chồng S. Tay trái S đeo một chiếc đồng hồ màu vàng, mặt đồng hồ màu xanh tím than. Nhìn diện mạo này khá lịch lãm, kết hợp với phong thái cao ráo, nho nhã của S, khó ai ngờ rằng, S đang dụ dỗ tôi hay tôi đang dụ dỗ S "dấn thân"!





- Hương vẫn xinh như ngày xưa nhỉ?
Giọng S cất lên, phá tan sự im lặng. Tôi cười, không biết S nói thật hay đang ngầm nhìn tôi và đưa ra đánh giá thật sự trong lòng. Bao nhiêu năm không gặp, S vẫn còn nét gì đó không khác xưa. Vẫn là giọng nói này, là cử chỉ này, vòng tay này đã từng ôm tôi, từng hứa sẽ đi hết cuộc đời với tôi, mà sao tôi thấy xa cách quá. Tôi đáp:
- Khách sáo với mình thế. Câu này mình đã nghe từ rất nhiều người rồi, S không có câu gì khác hơn hay sao?
S lúng túng, tôi thấy mắt S nhìn xuống cốc cafe. Ly sinh tố của tôi màu vàng cam, cắm thêm một lát chanh, trông rất ngon mắt. 
- Vậy Hương muốn mình nói gì?
- Sao thế? Mình có nói đùa thôi mà đã mất bình tĩnh như vậy rồi ư?
Tôi thấy mình hơi chanh chua. Mấy năm đi làm, tôi đanh đá hơn trước. Nhiễm bệnh nghề nghiệp nên trong ứng xử hàng ngày, cái tật xấu này tôi vẫn chưa sửa được. Thấy mình hơi quá, tôi chuyển chủ đề:
- Mình nói chuyện gì vui hơn đi!
Khuôn mặt S giãn ra, S cười, lộ hàm răng trắng muốt. 
- S làm ở đó có vất vả không, mà nhìn phát tướng hơn trước đó!
- Mình làm giám sát công trình, không phải động tay chân, nhưng hay phải di chuyển. Nói chung cũng vất vả.
- S có hay về thăm nhà không?
- Tháng mình về một hoặc hai lần. Hoặc khi nào có việc bận thì mình về. 
- Chắc chị ấy nhớ chồng lắm nhỉ? Mình mà có chồng đi như vậy, chắc mình đi theo luôn. 
S bảo đi theo không được, vì hay di chuyển, phụ nữ không chịu được. Nắng gió, đi lại nhiều phụ nữ nhanh xuống sắc. S không phải không nhớ vợ con, mà vì tính chất công việc bắt buộc phải thế. Tôi đùa:
- Có khi nào S từng phản bội vợ chưa?
- Có, ngay như lúc này. Với Hương!



Tôi bị dồn vào thế bị động. Không ngờ, S lại mạnh miệng như vậy. Đến lượt tôi lúng túng. A, S muốn chơi trò mèo vờn chuột với tôi đây mà. Không sao, tôi cũng rất có hứng thú. Xem bản lĩnh của S đến đâu!
Tôi vờ đò đưa, giở mấy bài tán tỉn tôi hay dùng:
- Liệu S có đủ can đảm để làm chuyện đó với Hương không? Hay lại sợ vợ?
Tôi kích. S cũng không vừa:
- Hương lo cho S à? S làm việc gì, S sẽ chịu trách nhiệm với việc đó.
Á, tôi suýt cười. Chịu trách nhiệm? Vậy mà khi xưa, rời khỏi tôi không một lý do. Trách nhiệm ư? Tôi và S chưa làm gì đến mức phải "chịu trách nhiệm", nhưng ít ra, quân tử cũng nên đường hoàng mà ra đi chứ, sao lại bặt vô âm tín? Tình cảm của con người, có phải mớ rau đâu mà không thích rồi bỏ xuống rồi quảy quả qua hàng khác. Hơn nữa, S còn hứa sẽ đi cùng tôi mà. Tôi có nên khơi lại không? Lời nói gió bay, tôi nghĩ thế nên đáp:
- Không phải lo cho S, mà là lo cho Hương. Nhỡ S làm gì đó với Hương, rồi quất ngựa truy phong thì Hương làm sao?
Chạm vào tim đen, S nhấp ly cafe, tay mân mê vòng tròn cái cốc. Rõ ràng là đang ăn năn mà!

                                                          oooooooooooooo0ooooooooooooo

- Hương à.
- Sao thế?
- Hương có hạnh phúc không?
- Câu hỏi này chẳng phải mình đã trả lời rồi sao? Hay gặp mình rồi, S không tin? Mình hay nói điêu lắm à?
- Mình thấy trên facebook Hương đăng toàn chuyện buồn. Có gì không ổn à? Chồng Hương có tâm lý không? Anh ấy có quan tâm tới Hương không?
- Nếu chồng mình không quan tâm, S định làm gì cho mình à?
- Mình không có ý đó! Ý mình là mình muốn biết cuộc sống sau khi có gia đình của Hương thế nào?
- S đang điều tra mình à? Không phải hẹn mình ra đây để uống nước sao?
- Không lẽ bao nhiêu năm không gặp, Hương không có chuyện gì để nói với mình? Hương quên ngày xưa rồi sao?



Tôi cúi mặt. Vân vê chiếc nhẫn cưới trong tay tôi. Tôi quên sao được chứ? Người mà tôi đã dành tình cảm đầu tiên, người ôm hôn tôi đầu tiên, đang ngồi trước mặt tôi. Sao tôi quên được, khi mà cách ngày chúng tôi không gặp lại nhau chừng hơn 1 năm, S và tôi đi dự đám cưới cậu họ của S. Anh chính là người khuyên tôi nên dừng lại mối quan hệ với S. Nhà anh cũng khá gần nhà bố mẹ tôi, nên ngày vui của anh, cho dù muốn tránh mặt S hay không, tôi vẫn phải đến.
Khi đó, anh họ tôi, người học cùng S muốn giới thiệu tôi cho một anh bạn của anh ấy. Hôm đó, tôi mặc chiếc váy màu đỏ, nhìn khá nổi bật. Tình thế có vẻ "tiến thoái lưỡng nan", khi S đến mời rượu bàn chúng tôi. Anh bạn của anh họ tôi có vẻ rất hứng thú với cuộc gặp gỡ, còn tôi, khi đó đã tạm gói những kỷ niệm với S lại, tôi đang cô đơn, nhưng vẫn chưa có ý tìm bạn mới. S liếc nhìn anh bạn mới, có ý muốn thăm dò tôi nên hỏi:
- Bạn trai Hương đây phải không? Mình giới thiệu, mình tên S, là cháu của chú rể, mình rất vui được làm quen với bạn!
Nói rồi, S đưa tay ra định bắt tay anh bạn của anh họ tôi, tôi đỡ lời:
- Giới thiệu với S, đây là anh Huy, bạn của anh Lâm. S định mời anh ấy riêng à, như vậy mọi người lại nghĩ hai người có tình ý với nhau đấy!
S nhìn vào mắt tôi, tôi quay qua véo anh họ tôi một cái mong cứu nguy. Anh họ tôi cũng biết chuyện của tôi và S, nên anh ấy càng như đổ thêm dầu vào lửa:
- Giới thiệu với S, đây là Huy, bạn mình. Huy đến dự tiệc trăm năm của Bình, là do mình mời. Sau ở đây, mình nhờ Huy đưa Hương đi. Nào chúng ta cùng uống!
Tôi ngớ người với câu giới thiệu của anh họ tôi. Vậy là anh công khai việc anh Huy chủ động với tôi trước mặt S. Tôi không thoải mái. Tôi đá vào chân anh họ tôi một cái, anh kêu ầm lên: 
- Cái cô này, cô muốn nhờ người ta thì cô lên tiếng đi, cô không nói, để tôi nói hộ rồi cô lại đánh tôi! Đúng là làm phúc phải tội!
Anh Huy nhìn tôi cười đầy ẩn ý. Tôi thì thấy khó xử quá, nên đứng dậy mượn cớ đi lấy nước lọc. S nhìn tôi, ánh mắt khó hiểu!



Tan tiệc cưới về, Huy và anh họ tôi ngỏ ý muốn mời tôi đi hát. Bình thường thì tôi sẽ đi ngay, tôi vốn có sở trường về hát hò mà. Nhưng hôm nay, gặp S ở tiệc cưới về, lòng tôi nặng trĩu. Tôi xin lỗi anh họ tôi và hẹn dịp nào đó gần nhất. Huy nhắc đi nhắc lại tôi về lời hứa. 
Về nhà chừng hơn một tiếng, lúc tôi đang xem tin tức trên điện thoại, S nhắn tin cho tôi:
- Hương gặp S một chút được không? S có chuyện muốn nhờ Hương!
- Chuyện gì để hôm khác nhé, hôm nay mình hơi mệt.
S gọi điện cho tôi ngay sau đó. Tôi đành nghe:
- Alô
- Hương ra ngoài này đi. S đang đợi ở cổng nhà Hương.
Tôi cúp máy, nghĩ sao tôi lại nhắn tin cho S:
- S về đi, lát bố Hương ra cổng đó. Hương ngủ đây.
Tôi tắt nguồn. Chắc đợi tôi lâu quá, S về. Khoảng 30 phút sau, tôi chạy ra cổng xem S còn đó không, nhưng không thấy ai. Lỗi hẹn!



- Mình nhớ để làm gì? Nhớ có quay lại được không?
Tôi hỏi mà như sắp khóc. S ngồi đối diện với tôi, nhìn tôi xúc động quá nên S chìa khăn ra cho tôi. Tôi lắc lắc đầu, xua tay:
- Mình không sao mà!
- S xin lỗi! Biết bây giờ nói xin lỗi với Hương là quá muộn, nhưng S không còn cách nào khác. S sợ Hương khổ! Lúc đó, S mệt mỏi lắm, thấy Hương phải chịu nhiều điều tiếng như vậy, S rất khổ tâm. S nghĩ, chỉ còn cách rời xa Hương, mới để Hương bớt buồn và khổ hơn! Nhưng S sợ Hương sẽ khóc nên S không gặp Hương để nói cho Hương biết. S xin lỗi!
- Thôi đi, mình không nghe, không muốn nghe.
Tôi oà khóc, nước mắt rơi thành từng giọt. Cái điều này, bao nhiêu năm giờ tôi mới được nghe. Nhưng sao nghe xong, lòng tôi lại đau như thế này? Có lẽ tôi nói to quá, nên dù cách một khoảng rộng, mấy bàn bên đồng loạt quay lại nhìn. Tôi đi như chạy ra xe. Tôi muốn về nhà, ngay bây giờ.




Do mất bình tĩnh nên tôi loay hoay không dắt được xe cho nó quay đầu ra phía cổng. Em trông xe của quán chạy ra giúp tôi. Tôi đội mũ bảo hiểm, đeo lại kính và lao ngay ra đường. Vừa đi, tôi vừa khóc. Tim tôi muốn vỡ vụn! Trời ơi, sao lại đối xử với tôi như vậy? Giá như tôi đừng đi gặp S, giá như tôi không liên lạc thì có lẽ, tôi đã không phải khóc vì chuyện của 10 năm trước. Tôi trách mình, rồi tôi thấy ghét cả S. Sao lại chủ động gọi cho tôi?
Ông Trời khéo trêu đùa con người. Hình như, tôi cứ thấy những cặp nào dang dở, ít nhất là họ gặp lại nhau một hoặc vài lần. Tôi cũng vậy. Trước khi đến đây, tôi nghĩ, tôi sẽ chứng minh cho S thấy, tôi đã khác xưa rất nhiều. Đã mạnh mẽ hơn, không còn yếu đuối và thiếu tự tin như ngày còn yêu S. Hay ít nhất,tôi cũng cho S thấy, tôi đang hạnh phúc với chồng và con trai tôi. Nhưng tôi không làm được! Không lẽ, tôi còn tình cảm với S sao?
Ai trả lời giúp tôi không?



Tôi khóc mất hơn nửa chặng đường thì ngừng. Không khóc thành tiếng được nên đành mặc nước mắt rơi, và nhỏ xuống quần. Khi trong lòng đã thôi thổn thức, tôi bình tâm lại. Tôi cần về nhà an toàn. Giờ này, chắc con tôi cũng đang mong mẹ. Ngồi trong quán cafe, thời gian chúng tôi im lặng là nhiều. Thả hồn theo tiếng nhạc du dương, nên không ai nỡ phá tan khung cảnh lãng mạn đó. Từng chùm sao rơi từ trên mái trần xuống, cỏ cây hoa lá được trang trí hệt như bầu trời đêm. Tôi hay bị cảnh đẹp dụ dỗ, nên dự tính chụp ảnh lại, khi nào có dịp đi rửa, sẽ làm thành một album và trưng ở nhà. Chưa kịp thực hiện, tôi đã thành ra thế này. Tiếc quá! 
Chợt tôi đi chậm lại. Hình như tôi nhìn thấy xe của chồng tôi ở một quán cafe bên đường. Tôi nghi ngờ vào thị giác của mình. Tôi đang lấn cấn có nên quay xe lại không thì nhìn thấy từ xa có hai anh cảnh sát giao thông. Thôi, tôi quay lại xem có đúng không đã, trốn luôn cảnh sát. Vì hôm nay tôi không mang giấy tờ xe bên người. 
Vòng xe tấp vào lề đường, tôi đứng gần cột điện. Dựng xe và đi bộ chừng mươi bước tôi dừng lại. 29-H6-xxxx. Đúng là xe của chồng tôi rồi!
Tôi hơi thấy bất an. Công ty của anh đi ngược đường với tôi, sao anh lại ở đây? Giờ này, lẽ ra anh đang ở nhà mới phải. Hôm nay là chủ nhật kia mà. Anh nói với tôi, anh chỉ đến công ty vào buổi sáng. Như vậy, nghĩa là anh sẽ về nhà lúc 14h chiều. Nhiều câu hỏi hiện ra trong đầu tôi. Hay anh đi theo dõi tôi? Làm sao bây giờ?

Share this

Related Posts

Previous
Next Post »