Chia sẻ chuyện lấy chồng quê

Chào các mẹ!
Đúng như tiêu đề của thớt,em mong đc các mẹ có chung hoàn cảnh chia sẻ kinh nghiệm cho em với ạ.

Chuyện là chồng tương lai của e (chúng em yêu nhau xác định,đã tính chuyện cưới xin) ko phải người HN,quê a xa tít mù tắp,cách HN hàng trăm km mà còn ở hẳn trên núi luôn.Nhà em thì bốn đời nay đều sinh ra lớn lên ở HN.Nhà ông bà nội ngoại cách nhau 5,10' nên lúc mới biết em yêu anh,mẹ e lo lắm,sợ con gái lấy chồng xa vất vả.Thực sự thì em cg ko thích khi quê anh ở quá xa như vậy,mỗi lần về quê đi mất cả 7,8 tiếng đồng hồ đường đèo núi nguy hiểm mà lại không có máy bay mà đi  nhưng chúng em rất yêu nhau,hợp nhau mà thực sự thì em yêu nhất lại chính là cách sống tình cảm,nét chất phác,trong sáng của chàng zai "quê" ấy .Ở anh ấy có sự trong trẻo rất đáng yêu,lại chăm chỉ chịu khó trong cviec.Nên e cg không mong gì hơn.


Tuy ở quê nhưng gia đình ngy em thuộc dạng khá giả,trong nhà cg không thiếu thứ gì nên em cũng không bị rơi vào tình trạng dở khóc dở cười như những vụ ăn ở bẩn hay đi wc ở cầu tõm...như những câu chuyện lấy chồng quê trên mạng.May mắn là bố mẹ ông bà ngy em cũng rất tốt tính,thân thiện và yêu quý em nên cũng không ai bắt em làm gì (em đã về quê ngy nhiều lần).Nhưng thật sự em vẫn không sao thích nổi việc về quê dù em cũng thật lòng rất yêu quý gia đình anh ấy  




Vì đi lại mất quá nhiều thời gian,quá mệt mỏi.Ngy em đi lại quen rồi nên dường như chẳng thấy gì các mẹ ah.Chứ em đi làm vất vả cả tuần đc ngày nghỉ lại phải sắp xếp về quê (mỗi khi có việc gì đó) em thấy mệt mỏi dã man.Ngy em thì lúc nào cũng thích lôi e đi cùng nữa chứ.Yêu nhau dịp lễ,dịp tết em muốn đc cùng anh đi chơi,đi du lịch khắp nơi(chúng em có đk về kte) nhưng hầu hết các dịp lễ là a lại về quê,chưa kể mỗi khi nhà có ng ốm,mất,giỗ chạp đều muốn em về cùng.Lần 1,lần 2 em còn thấy háo hức vui vẻ,những lần sau đó em thực sự rất ngại.Dù về quê cg ko phải làm gì,ko có ai làm gì em cả,nhưng lần nào về cũng làm những việc giống nhau,đi thăm hỏi 1 vòng ông bà nội ngoại cô dì chú bác,trước khi về HN lại đi 1 vòng chào tạm biệt như vậy.Lần về quê sau cách lần trc chỉ 2 tháng cũng vẫn những thủ tục y như thế,thiếu ngủ(vì đi xe khách đêm) mệt mỏi thì vẫn phải theo anh tiếp chuyện mọi người nvay.Về quê cg ko có gì chơi,cả ngày chỉ lo bữa sau ăn gì,rất buồn tẻ.Nhưng ngy em được về nhà thì có vẻ vui,lần nào cg muốn em đi cùng,mới yêu nhau hơn 1 năm mà e đã về quê cùng anh đến 6,7 lần.Biết em không thích về quê nhưng lúc nào anh cũng cố mang em theo.Nhiều việc như giỗ chạp,bố mẹ a cũng tâm lý,thương em,nói thôi ko phải về đi lại xa xôi mệt mỏi,thì chính anh lại cứ nằng nặc muốn em về cùng.Em đang bị ốm sốt,lịch làm việc kế tiếp dày đặc,anh vẫn muốn cố tha lôi em đi cùng dù biết ngồi xe 6,7 tiếng e sẽ ốm thêm,kêu là ông bà bố mẹ mong em lắm.Nhiều khi em rất chạnh lòng vì thấy a chẳng tâm lý,ko biết nghĩ cho mình.Chính vì anh như vậy,em càng chán ghét việc về quê đầy mệt mỏi ấy,dù mọi ng trong gia đình a thì e luôn rất quý mến.


Em muốn hỏi các mẹ là:Thật sự thì e chỉ muốn bây h cũng như sau này cưới nhau,1 năm về quê 1,2 lần thôi.Đi lại xa xôi nthe e rất mệt mỏi.Phải lsao để a hiểu cho e?Em ko thể cứ đi làm vất vả quanh năm,được ngày nghỉ,lễ tết lại lặn lội về quê đc T_T Em cg cần đc thư giãn,nghỉ ngơi,đi chơi,đi du lịch sau những ngày lviec triền miên.Để a một mình hậm hực về quê rồi suốt ngày than vãn,trách em ko về cùng thì e cg nhức đầu mà theo a thì e thật quá mệt mỏi.Em có ích kỷ ko các mẹ?Em nên lgi?Các mẹ lấy chồng ở quê có ai nghĩ như em không ((

Chồng ơi, mình ly hôn thôi

Gửi chồng!!

Lúc em viết ra những dòng này, em và Chồng đã ko còn là gì của nhau nữa. Em ko mạnh mẽ như những gì em thể hiện. Những kỉ niệm, những yêu thương ùa về trong em như một cuộn băng ghi hình quay chậm. Em ko chắc mình còn yêu chồng hay yêu những kỉ niệm về chồng. Em cứ ngập tràn trong những yêu thương đã cũ ấy...

Ngày đồng ý cưới Anh, vợ đã nói vợ k cần một người chồng nhiều tiền, ko cần 1 người quá tài giỏi. Vợ cưới anh, vì thấy ấm áp khi ở bên anh, vì thấy bờ vai sẽ che chở cho em, vì thấy con người trách nhiệm trong anh. 

Vậy mà, mới 1 năm trôi qua, chồng cho em đi từ bất ngờ này đến đau khổ khác. Em biết, chồng từng yêu nhiều người. Nhưng là trong quá khứ. Em luôn nhắc nhở mình, ai cũng có quá khứ. Chỉ cần hiện tại chồng yêu em, chồng vì em và thiên thần sắp ra đời của chúng ta. Em ko cần gì nhiều hơn thế. Vợ chồng mình đều có nghề nghiệp ổn đijnh, nếu ko muốn nói là hơn rất nhiều gia đình khác, vợ luôn tin mình sẽ cho con đc cuộc sống tốt nhất

Vậy mà...

Tim em vỡ vụn trước những dòng tin nhắn ngọt ngào của chồng và người ta. Trong khi em vẫn nằm đây, với những cơn ốm nghén.vẫn chờ chồng về như mọi hôm, vẫn lo chồng bận rộn, vẫn thương chôdng về muộn. 

Những câu tình cảm chưa bao giờ nói với em, chồng dành cho người ấy. Những tối về muộn.. Vì sao???

Gần 12 h đêm, e ôm bụng chờ chồng về vì e bị sốt. 3 tháng đầu thai kì, em lo. Rất lo. Nhưng cuối cùng, chồng bận đi mua thuốc ho cho người ta, bận đến nhà ngta hỏi thăm. Còn cái kẹp nhiệt độ cho vợ, thì chồng quên. Em chưa bao giờ thấy tủi thân và thất vọng như thế. Mới 4 tháng. Chúng mình mới cưới nhau 4 tháng mà anh... Về nhà, chồng lại vk-ck ngọt nhạt với em. Cái từ vk-ck thiêng liêng như thế, nhưng chồng đâu dành cho mình em??? Đâu phải mình em?? Em thấy khủng khiếp. E sợ nhìn anh, em sợ vòng tay của anh. Sợ vòng tay có thể vừa ấp ôm một người đàn bà khác... Em sợ...




Em quyết định nói chuyện vs chồng. Những giọt nước mắt, những tiếng nấc nghẹn ngào của e đổi lại là nhưnxg câu giải thích chỉ là bạn. Em nén lòng lại. Vì con. Và vì chúng ta. 

Và rồi mọi chuyện lại tiếp tục. Hơn 1 tháng sau, vẫn câu chuyện cũ, vẫn tổn thương cũ.vẫn là chồng và cô gái ấy. Chồng cho em 1 vết thương nữa vào tim. Nhưng lần này, e gục hẳn. Trong em chỉ còn lại trống rỗng. Xin lỗi chồng. Em phải đứng lên thôi. Nếu chồng tôn trọng em, chồng đã ko vợ chồng với người khác. Em mệt mỏi vì ốm nghén, e đau khổ vì tim thắt lại mỗi khi nghĩ đến 2 người, em cạn sức rồi. Em ko cố nữa. 

Em dọn đồ ra khỏi căn phòng của chúng ta. Căn phòng mà e đã luôn tin là tổ ấm. 

Con chúng ta, vẫn còn trong bụng em, và chưa đầy 4 tháng. 

Nhưnxg ngày tháng ở một mình, cảm nhận con lớn từng ngày, e đã mong thấy 1 tia hi vọng từ anh. E đã mong anh, đã muốn ba của con thể hiện dù là chút ít yêu thương. Nhưng em nhầm rồi...
Thứ quan trọng nhất với anh vẫn luôn là sự đánh giá từ xã hội, là sĩ diện gia đình. Trong khi điều e cần lại chỉ là yêu thương. Những khó khăn khi người phụ nữ bầu bí phải sống 1 mình anh k thấy. A ko cần qua. Ko cần quan tâm. A nghĩ rằng đó là lưa chọn của em. 

Anh vẫn nói với mọi người, với bạn bè, rằng anh đã cố gắng hết sức, anh ko còn gì hối hận. Vâng. A đã cố gắng hết sức. Chỉ có em là biết a đã cố gắng hết sức thế nào. Nhưng em thật sự chẳng muốn nói. Anh ạ. 

Thôi thì đến lúc này, còn vài ngày nữa e sinh con rồi. Em ko còn trách anh. Suy cho cùng, chúng ta ko hiểu nhau, và cách sống của mỗi người một khác. A coi trọng những điều khác hơn em và con. Chúng mình không phụ thuộc nhau kinh tế, chỉ liên quan đến nhau vì tình cảm. Em hiểu
Em đã đi qua những suy sụp, những dằn vặt, đau khổ. Giờ e biết mình phải khác. Vì con. Và vì em nữa

Chia sẻ: 25 tuổi bạn có những gì?

25 tuổi. Ở một độ tuổi không thấp cũng chẳng cao. Không phải không có gì như khi ta 20 tuổi, cũng không phải trưởng thành như khi ta 30. 25 tuổi độ tuổi rức rỡ nhất cảu tuổi thanh xuân. Vậy 25 tuổi bạn đã có  trong tay những gì

Mẹ của Breezy chia sẻ: 

Năm 2009 mình ở cái tuổi 25.

Năm đầu tiên được trở lại cuộc sống shopping thoải mái như ngày độc thân dù bên cạnh là một đứa con nhỏ. Và hãnh diện vì chính sức mình làm ra số tiền đó, không nhờ quan hệ, hay phi vụ, hay do trai cho như xưa...keke...

Năm đầu tiên bỏ tiền túi ra sửa chữa nhà thuê trước khi thuê. Hồi sinh viên xa nhà thì cũng thuê nhà suốt rồi nhưng chưa bao giờ được "sang" thế này...hì hì...

Năm đầu tiên trở thành Giáo viên - dù bản thân chỉ thích được gọi là Gia sư nhưng mọi người cho là vậy thì cứ cho là Giáo viên - chuyện mà trước đó không bao giờ nghĩ tới. Ngày xưa mà kêu mình kiên nhẫn chỉ bảo ai chắc là khó hơn chuyện lên trời rồi. Vậy nên cũng có thể xem đây là bước chuyển lớn cả về tính cách nữa.

Năm đầu tiên biết cái gì là Tòa Án, biết thế nào là Luật sư vì tiền, biết thế nào là kẽ hở luật pháp, biết thế nào là bất công....

Năm đầu tiên có số đào hoa kinh khủng như vậy. Hồi 2006 đào hoa lắm là cùng lúc 4 anh, năm nay tính ra gần 20 rồi...hì hì... Nhưng cũng phát hiện ra hình như mình gặp vấn đề tâm lí hay sao mà cuối cùng chả duyệt được anh nào cả...hì hì...

Năm đầu tiên biết thế nào là làm việc 15h một ngày mà không có cả thời gian ăn trưa, ăn tối và giải trí, chạy sô thôi. Nhưng rồi cũng năm này biết làm việc chỉ 4h một ngày mà đủ chi tiêu, quan trọng là có nhiều thời gian cho con.

Ôi, chỉ biết là đó là cả một sự thay đổi lớn. Nhưng tổng kết lại là không dành dụm gì được cả. Chắc tại thầy bói nào cũng kêu năm 2010 mới kinh doanh được nên 2009 kiếm được thì cứ shopping cho cả mẹ và con thôi....hihihi....



Bạn mua_diudang chia sẻ:

Năm 25 tuổi có:
- Một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở của một người mà mình tin tưởng và hy vọng, yêu thương và đau đớn.
- Một công việc ổn định trong cơ quan nhà nước mà rồi vì sự im lặng đến nghẹt thở ấy mà quay về HN để làm lại từ đầu.
- Một chuỗi những ngày thất nghiệp, đói ăn. Lang thang.
- Có dư nước mắt của cả bản thân và mẹ.
Nghĩ lại cái ngày đó mà còn kinh hoàng.
25 tuổi, qua mấy cái kể trên thì ngộ ra được nhiều điều. Dù sao thì cũng phải có bài học đắt giá vào năm 25 tuổi thì mới lạnh lùng được như ngày hôm nay.

Chàng trai đến cùng cơn mưa (P1)



Tuấn- một chàng trai sinh ra trong một gia đình bình dân giữa lòng thành phố. Nơi anh lớn lên là một con ngõ buôn bán nhỏ, tiếng xe cộ, ầm ĩ luôn đánh thức anh vào mỗi buổi sáng. 24 tuổi, học xong tại một trườngng đại học tầm trung, trả qua nhiều nghề khác nhau, Tuấn chọn được một công việc với mức lương hơn 6 triệu. Một mức lương tạm đủ sống cho người mới ra trường dược 1 năm. Đã năm 5 rồi kể từ lần cuối Tuấn yêu một người con gái, cũng đã lâu rồi chưa có ai khiến Tuấn trở nên rung động. Cuộc sống hàng ngày cảu Tuấn vẫn diễn ra như vậy. Làm việc, giúp đỡ gia đình, thể dục thể thao, gặp gỡ bạn bè. Một cuộc sống của người dộc thân, có vui, có buồn.


Trong một lần tình cờ, người anh em thân thiết ở công ty rủ Tuấn đi xem mặt. Chỉ vì lý do cô gái kia dẫn theo bạn. không thể để ông anh kia ngồi tiếp cả 2 được. Vậy là Tuấn lại gật đầu cái rụp đi theo chân ông anh đồng nghiệp. Tuy vậy nhưng trong lòng vẫn không lấy làm hứng thú gì.
2 anh em đi vào một nhà hàng tầm trung. Tuấn đã từng đến đó vài lần cũng người quen. Đồ ăn ở đây khá ngon mà giá cả rất hợp lý, điểm đặc biệt mà anh thích chính là không khí vô cùng ấm cũng, lãng mạn, tránh xa những cái ồn ào bên ngoài. Rui rủi sao hôm nay lại được trở lại đây
Bước vào nhà hàng, ông anh nhận ngay ra cô gái cần xem mặt, như thể vớ được vàng, lôi xềnh xệch Tuấn lại gần bàn 2 cô gái trẻ đang ngôi. Thấy khách đến, 2 cô gái kính cẩn đứng dậy chào hỏi. 
Cả hai cô gái đều có khuôn mặt xinh đẹp, một trong 2 người có vẻ đẹp của sự hồn nhiên, cái vẻ đẹp mang đậm cá tính của một con người vui tươi. Có gái còn lại lại có một nét đẹp mặn mà hơn, dịu dàng hơn. 2 anh em ngồi xuống, và ông anh kia bắt đầu hỏi han liên tục cô gái có nét đẹp cá tính. Cô gái đó tên là My và bạn của cô tên Dung





Cuộc rò chuyện diễn ra khá vui vẻ, trong khi anh bạn kia là người dẫn dắt toàn bộ cuộc nói chuyện, thì Tuấn lại lặng lẽ hơn, ngồi nghe, thỉnh thoảng mỉm cười. Cô bạn của My cũng vậy. Qua đợt đó một thời gian, cuộc sống của Tuấn vẫn thế, vẫn làm việc, giúp đỡ gia đình, thể dục thể thao, đi cùng những người bạn thân. 


Ngày thứ 7 đầu tháng 8, khi chuyển giao giữa mùa hạ và thu. Những cơn mưa xuất hiện nhiều hơn, Tuấn phóng xe chậm rãi trên con dường quen thuộc sau giờ làm. Anh thích mưa, thích ngắm phố phường trong mưa. Xa xa có một cô gái dắt xe dọc ven đường trong tình trạng ướt nhẹp. Có vẻ cái xe bị hỏng. Dòng người qua đường ngược xuôi mà khoogn có lấy một ai dừng lại giúp đỡ cô gái trẻ. 
Tuấn chợ nghĩ trong đâu:" Đằng nào mình cũng rành, sao không giúp người ta nhỉ ". 
Đi xe từ từ lại, đề khong làm cô gái trẻ giật mình, Tuấn nhẹ nhàng lên tiếng
- Chào bạn, bạn có cần giúp đỡ gì không?




Cô gái trẻ đó quay lại, những làn mưa không thể che khuất làn da trắng cùng vẻ đẹp tinh tế trên khuôn mặt cô.
- Cám ơn anh, em tự giải quyết được
Nói xong cô gái trẻ tiếp tục dắt xe đi tiếp
Một chút nhẹ nhàng, một chút lạnh lùng càng thu hút Tuấn hơn. Tuấn phải giúp cô ta cho bằng được.
Nhưng vì cô gái đó từ chôí, chả còn cách nào hơn, Tuấn cứ lằng lặng bám theo. 100m, 200m-500m. Cô gái đó dừng lại, hai chân đã có vẻ mỏi.
" Đi giày cao gót mà đi bộ cũng lì phết ": Tuấn cười thầm trong bụng.
Lúc này, lần thứ 2 Tuấn phóng xe lên. Thay vì hỏi, Tuấn ngay lập tức xuống xe, ra hiệu rằng mình biết chỗ sửa xe ngay gần đây. Cô gái mệt mỏi gật đầu đồng ý. Rồi cả 2 cùng dắt bộ ven đường, chẳng ai nới với ai câu nào, cứ đi như vậy. May sao, cũng không quá xa, có một hàng sửa xe. Đến đây, Tuấn mới an tâm ra về, cô gái trẻ không quên cám ơn người bạn mới quen nhiệt tình


Những ngày tháng 8, tuần mưa, tuần nắng, nhưng không khs luôn man mát vào buổi snags, se se lạnh khi trời trở tối. Mùi hoa sữa bắt đàu len lỏi khắp các con phố. Tuấn thích mùi hoa sữa. Đôi khi, anh đi dạo một mình, đi qua những con phố ngập trần mùi hoa sữa. Hít một hơi thật dài, hương hoa sữa động lại trong khoang mũi tạo cảm giác vừa thân quen, vừa ấm áp với Tuấn. 
Anh ngồi thưởng thức không khí mùa thu tại một quán cafe quen thuộc, một ly nâu đá thơm ngon. Đánh thức không khí bằng một tiếng xoảng, một chiếc cốc rơi xuống đất. Tuấn chậc nghĩ đó là chuyện bình hường tại một quán cafe mà. Nhưng những tiếng nói, tiếng quát, tiếng trẻ con khóc ngày càng to kích thích trí tò mò cẩu Tuấn. Một bàn tại góc khá khuất của quán, Tuấn đứng đậy tiến lại gần. Một người đàn ông, không phải gọi là một cậu thanh niên trẻ, có khi cũng khoảng tuổi Tuấn. Đang cố gắng kéo một cô gái, miệng liên tục chửi. Đứa bé ôm khóc ngày càng to, ôm lấy chân mẹ. Cô gái đó, hai mắt đỏ hoe, kháng cự lại. Nhưng sức sao thắng nổi một người đàn ông to khỏe. Lỗi mãi mà cô gái không chịu đi, anh này mặt hằm hằm, vung tay lên tát. Cái thứ nhất, đứa bé khóc ré lên. Cái thứ 2, đến cái thứ 3, khi àm Tuấn và 2 người đàn ông khác đứng đó không thể kìm chế được, đã lao vào can ngăn. Người đàn ông kia vẫn liên tục mắng chửi, trên người anh ta nồng nặc mùi rượu. 3 người lao vào ôm anh ta tránh xa 2 mẹ con. Co gái đó vẫn đứng đấy, hai hàng lệ không nwgngf rơi, một bên má đỏ ửng vì nhận những cái bạt tai. Tất cả mọi người xung quanh đều lên án hành động này. Thái độ hung hăng của anh kia vẫn không ngừng cho đến khi bảo vệ buộc anh ta phải ra ngoài
Vẫn còn những lời chửi vang lên ngoài cửa. Cô gái nhẹ nhàng ra quầy rồi đưa đứa bé vào lặng lẽ ra về. Tuấn chạy theo sau đề phòng người đàn ông kia gây chuyện. Cô gái ra dắt xe, đứa bé đã ngừng khóc, trên gương mặt vẫn cô vẫn lộ ra vẻ thẫn thờ, như người mất hồn vậy
Tuấn chạy lại chủ động giúp dắt xe hộ, cô gái ngẩng mặt mỉm cười, thì thầm nói tiếng cám ơn. Gương mặt cô gái đó rất quen, đó hình như là cô gái đã đi xem mặt lần trước. Cả Tuấn và cô gái đều có vẻ ngờ ngợ. Nhưng rồi cô ấy vẫn lặng lẽ lên xe, chiếc xe ngày càng khuất tầm mắt Tuấn........

To be continued...


                                                                                                                                    LT

Để có nồi nước dùng ngon


Tại sao nồi nước dùng ở các quán ăn, nhà hàng luôn ngọt và trong hơn ở nhà bạn tự làm? Bởi vì họ đã có những bí quyết nấu rất riêng. Bạn có thể áp dụng một số mẹo sau đây để có một nồi nước dùng thơm, trong, ngọt...khi nấu tại nhà, rất dễ đây ạ:

>>> Tự làm bún sứa ngon ngay tại nhà


1. Nên chọn xương tươi và ngon. Trước khi ninh xương thì nên trần xương qua nước sôi để khử mùi và chất bẩn để nồi nước dùng ngon và trong hơn.

2. Hãy rửa xương thật sạch và chần qua nước sôi trước khi cho vào nồi ninh. Trong quá trình ninh xương không nên đậy vung. Đến khi nước sôi thì hạ nhỏ lửa để vớt bọt ra. Sau đó tiếp tục đun với lửa nhỏ. Trong quá trình ninh, nhớ vớt bọt và để lửa liu riu, xương sẽ nhừ từ từ và tiết ra chất ngọt. Ninh với lửa lớn nước dùng sẽ đục.

3. Không nên nêm bằng bột nêm, vì phần lớn bột nêm đều được làm từ hạt xương hầm nên nồi nước dùng của bạn sẽ bị đục, vì thế hãy nêm bằng muối.

Hãy rửa xương thật sạch và chần qua nước sôi trước khi cho vào nồi ninh.

Trong quá trình ninh, nhớ vớt bọt và để lửa liu riu, xương sẽ nhừ từ từ và tiết ra chất ngọt. Ninh với lửa lớn nước dùng sẽ đục.
Không nên nêm bằng bột nêm, vì phần lớn bột nêm đều được làm từ hạt xương hầm nên nồi nước dùng của bạn sẽ bị đục, vì thế hãy nêm bằng muối.

4. Ninh xương quá lâu cũng làm cho nước dùng bị đục và có độ chua. Ví dụ: khi ninh xương gà hay heo thì không nên ninh quá 6 giờ. Khi ninh xương bò cũng không nên ninh quá 10 giờ. Với hải sản thì không nên ninh quá 45 phút

5. Khi nấu nước dùng bò, cho vào nồi một ít củ hành tím đã nướng chín (không để cháy) vào nồi. Lớp vỏ đỏ của hành có tác dụng làm cho nước trong và có màu đẹp.

6. Khi ninh xương bò (nhất là khi nấu nước lèo của món phở), xương phải được rửa sạch, cạo sạch hết thịt bám vào xương cho vào nồi đun với nước lạnh. Nước luộc xương lần đầu phải đổ đi để nước dùng khỏi bị nhiễm mùi hôi của xương bò. Đun lửa lớn cho đến khi sôi lên thì giảm bớt lửa và bắt đầu vớt bọt. Khi đã vớt hết bọt, cho thêm một ít nước lạnh và lại đợi nước tiếp tục sôi tiếp để vớt bọt... Làm liên tục như vậy cho đến khi nước trong và không còn cặn trong bọt.

7. Hãy sử dụng hành tây, củ cải, cà rốt thay vì đường khi ninh nước dùng. Các chất ngọt có trong rau củ sẽ làm nồi nước dùng của bạn ngọt một cách tự nhiên.

Hãy sử dụng hành tây, củ cải, cà rốt thay vì đường khi ninh nước dùng.
Các chất ngọt có trong rau củ sẽ làm nồi nước dùng của bạn ngọt một cách tự nhiên.

* Xử lý khi nước dùng bị đục: 





1. Lược nước dùng qua một xoong khác với một khăn vải mỏng rồi đun lại.

2. Lấy một lòng trắng trứng, đánh tan cho vào nồi nước dùng, khuấy đều lên cho bọt cuốn vào đó rồi hớt ra, nước dùng sẽ trong trở lại.



3. Nếu ninh xương gà mà bị đục thì có thể cho tiếp xương gà vào đun cũng làm cho nước trong hơn.

4. Cho vào nồi nước dùng vài tai nấm đông cô hoặc vài lát khoai tây sống cũng là cách làm cho nồi nước dùng trong trở lại.

Điều trị bằng Đông y cho người viêm tuyến tụy


Đông y cho rằng viêm tuyến tụy thuộc phạm trù “triệu chứng quyết”, “đau bụng”. Viêm tuyến tụy bao gồm hai thể là viêm tuyến tụy cấp tính và viêm tuyến tụy mạn tính.
Say rượu, bệnh đường mật là nguyên nhân gây viêm tuyến tụyNguyên nhân bệnh là do ăn uống, say rượu, bệnh đường mật,… Bên cạnh việc dùng thuốc thì chế độ ăn uống cũng rất quan trọng đối với bệnh nhân viêm tuyến tụy. Dưới đây là một số món ăn bài thuốc có tác dụng hỗ trợ trị bệnh hiệu quả, bạn đọc có thể tham khảo.

Bài 1:

Xích đậu 150g, sinh ý dĩ nhân 50g, đậu xanh 150g, thêm nước vừa đủ, nấu canh uống nhạt, mỗi giờ 50ml, cả ngày lẫn đêm, dùng cho người viêm tuyến tụy cấp tính loại phù và viêm tuyến tụy mạn tính phát cơn tái phát cấp tính, có công dụng giải nhiệt giải độc thông ẩm.

Bài 2:

Mướp già 1.500g, rửa sạch giã lấy nước uống, mỗi giờ uống 50ml, cả ngày đêm, dùng cho người viêm tuyến tụy phát cơn cấp tính.





Bài 3:

Lông ngỗng 20g, trong nồi nhôm sao xém (không cho mỡ), nghiền bột, đậu phụ 50g, sắc nước chiêu uống, chia 2 lần uống hết, dùng cho người viêm tuyến tụy phát cơn cấp tính.

Bài 4:

Miết giáp (mai ba ba) 1 cái, đốt tồn tính, nghiền thành bột mịn, uống với dầu vừng, mỗi lần 3g, mỗi ngày 3 lần sau bữa ăn, dùng cho người bệnh viêm tuyến tụy mạn tính.

Bài 5:

Khoai môn 250g, rửa sạch, giã sống lấy nước, dùng nước sôi ngâm nóng, mỗi lần 50ml, số lần dựa theo tình trạng bệnh nhân. Hoặc khoai môn thêm nước đun nhạt, dùng cho người bệnh viêm tuyến tụy mạn tính, viêm tụy cấp,loại xuất huyết hoạt tử giai đoạn thuyên giảm, nếu không có cấm kị, cũng có thể chọn dùng.
Chú ý: Dù viêm tuyến tụy cấp hay mạn tính, đều nên ăn lượng ít, nhiều bữa, kiêng tuyệt đối bia rượu, thức ăn mềm, hạn chế mỡ…

Tác dụng thần kỳ của Gừng, Giấm


Bài viết chia sẻ kinh nghiệm về cách sử dụng các loại thuốc dân gian. Đó là gừng và giấm. Đây là 2 nguyên liệu có sẵn trong ngôi nhà của tất cả chúng ta.

Được chị bạn chia sẻ cho bài thuốc trị đau dạ dày cho tớ, và viêm khớp cho mẹ tớ, thấy hay và hữu hiệu, nên tớ chia sẻ cùng mọi người.

- Gừng ngâm giấm sẽ là bài thuốc cực hay, tốt cho sức khoẻ của bạn, giúp giảm đau dạ dày, giảm cân, ngăn rụng tóc, chữa cảm lạnh, tăng sức đề kháng, hỗ trợ điều trị viêm khớp…..

- Đầu tiên bạn hãy chọn những củ gừng ta còn tươi, về rửa sạch đất bùn, sau đó cắt lát mỏng, đều. Phải là gừng tươi mới có tác dụng chữa bệnh, giúp tăng tuần hoàn máu, tăng cường tiêu hoá.



Gừng ngâm giấm là bài thuốc hay chữa được nhiều bệnh. Ảnh minh hoạ

- Xếp gừng vào chai thuỷ tinh, đổ giấm gạo vào. Lưu ý chai thuỷ tinh phải sạch, khô, không mùi… Bạn có thể bảo quản giấm gừng ở nơi thoáng mát hoặc ngăn mát tủ lạnh. Sang tuần sau, vào mỗi buổi sáng hãy ăn 2 - 4 lát gừng tươi, có tác dụng ổn định huyết áp, hỗ trợ điều trị bệnh viêm khớp.

- Ăn gừng ngâm giấm hay một thìa con nước giấm còn có tác dụng tiêu mỡ, đốt sạch chất béo, lọc và đào thải chất cặn bã ra ngoài cơ thể. Ngoài ra, còn tốt cho gan, ngăn triệu chứng rụng tóc, nhất là khi thời tiết đang giao mùa.

- Đặc biệt, với đấng mày râu, gừng ngâm giấm còn là liều thuốc tự nhiên tăng cường thể lực, tráng dương…

- Mỗi đêm trước khi đi ngủ, cho vài lát gừng, vài thìa giấm vào chậu nước ấm, sau đó ngâm đôi bàn chân vào chừng 30 phút cho đến khi nước nguội hẳn. Thực hiện liên tục trong khoảng tháng rưỡi, làn da của bạn được cải thiện, chứng mất ngủ cũng không còn.

Kinh nghiệm giảm cân hiệu quả với bột quế

Bạn có thể không tin nhưng rất nhiều phụ nữ trên thế giới đã sử dụng thực đơn giảm cân với bột quế nhiều thập kỷ nay. Đây là một trong các loại gia vị phổ biến nhất trên thế giới và là mùi hương từ phương Đông rất ngon miệng thu hút tất cả các nền văn hóa ẩm thực.

Thực đơn giảm cân với bột quế

Hầu hết mọi người sử dụng quế cho những kiệt tác ẩm thực riêng của họ như một chất gia vị , vì vậy rất nhiều người trong số họ không nhận ra rằng quế là một thực phẩm kỳ diệu đặc biết tốt cho mục tiêu giảm trọng lượng của bạn. Ngoài việc là một loại gia vị tuyệt vời, bột quá còn có thể giúp đỡ bạn trong cuộc hành trình đi đến một cơ thể gọn gàng hơn đồng thời giúp bạn cải thiện sức khỏe chung. Một trong những nghiên cứu cho thấy quế có thể được sử dụng như một liều thuốc an thần cho căng thẳng và thay đổi tâm trạng . Hương thơm của nó được sử dụng trong phòng có thể phát huy tác dụng với toàn bộ nhóm người . Tâm trạng được cải thiện đáng kể và nó giúp ích cho sự sáng tạo .






Bắt đầu một ngày của bạn với một bữa ăn sáng từ quế và mật ong

Thêm quế vào trà buổi sáng của bạn và nó ngay lập tức trở thành một công cụ để giảm béo. Lợi ích của nó tăng lên khi bạn cho thêm mật ong . Lựa chọn đơn giản nhất : trộn hai muỗng canh mật ong với một thìa quế và đổ 1 lít nước sôi trong hỗn hợp ( tốt nhất để uống sau 1 giờ). Bạn có thể ủ bình đựng trà để hãm trà trong một tấm chăn ấm hoặc tốt nhất là mua một cái ủ trà. Sau đó, bạn để trà nguội và có thể lưu trữ trong tủ lạnh. Uống 100 gram mỗi ngày hai lần – vào buổi sáng và buổi tối .

Thực đơn giảm mỡ bụng nhanh là bữa ăn nhẹ buổi chiều ngon lành của quế và gừng

Một hỗn hợp tuyệt vời để giảm cân là quế và gừng . Hai thành phần này có thể trở thành cơ sở cho việc đốt cháy nhanh chóng trọng lượng dư thừa . Theo nghiên cứu , người ta biết rằng các tế bào chất béo sợ cả gừng và quế , vì vậy hai kết hợp này sẽ phá hủy các độc tố và mô mỡ . Các tin tốt là bạn kkhông cần thiết phải ăn quế với gừng theo dạng tươi như thế (thực tế là chẳng ai có thể ăn như vậy). Sẽ tốt hơn khi bạn làm phong phú thực đơn giảm cân bằng cách trộn bột quế , gừng với mật ong và phết hỗn hợp lên bánh mỳ nướng để có cả ba thành phần bổ sung hoàn hảo.

Công thức cho quế và mật ong , cũng như quế và gừng đề cập ở trên sẽ giảm thiểu chất béo dư thừa nếu được sử dụng thường xuyên trong thực đơn giảm cân.

Những việc làm thêm tại nhà trong thời gian nghỉ sinh

Kể cả khi bạn đang có trong thời gian sinh con, bạn vẫn có thể hoàn toàn chủ động kiếm tiền mà không phải nhờ tới gia đình. Có rất nhiều các công việc như thế. Tuy nhiên, một vài công việc sau phù hợp với các mẹ đang mang thai hoặc nghỉ sinh ở nhà.

1. Đánh máy
Công việc này không cần trình độ chuyên môn, chỉ cần một máy tính có nối mạng và sự kiên nhẫn là được. Bạn sẽ nhận các bản thảo viết tay và đánh máy lại. Tuy nhiên, để có nhiều việc và nhận thù lao cao, bạn cần giỏi tiếng Việt một chút, không gõ sai lỗi chính tả, nếu biết ngoại ngữ thì có thể nhận thêm các văn bản khác.



2. Bán đồ ăn
Tự chế biến/nấu một số món ăn rồi bán online trên chính tài khoản facebook của mình là cách một số mẹ đảm đang đang thực hiện. Ban đầu bán cho những người thân quen rồi dần dần được giới thiệu cho nhiều người khác nữa, bạn có thể có một lượng khách hàng với thu nhập ổn định. Yêu cầu là phải nấu ăn ngon, chọn được một số món đặc sắc để bán, có máy tính nối mạng và có người tin cậy để giao hàng ngay cho khách và thu tiền.

3. Thiết kế
Với chuyên môn thiết kế vững và kinh nghiệm làm việc, bạn có thể nhận những dự án nhỏ về thiết kế để làm tại nhà. Những việc như thế này đều có deadline, do đó bạn cần sắp xếp và cân bằng thời gian làm việc với thời gian chăm con để đảm bảo tiến độ, như vậy mới có thể nhận việc lâu dài và có thu nhập ổn định.




4. Viết
Nếu có chuyên môn về viết lách, bạn có thể làm cộng tác viên cho các báo. Đặc biệt cho những chuyên mục mà hiện tại bạn đã rất rành rẽ như là “chăm con, mang thai, tâm lý phụ nữ, hôn nhân gia đình”…, bạn có thể viết đều tay và nhận nhuận bút. Ưu điểm của việc này là bạn có thể tự sắp xếp thời gian, khuyết điểm là thời gian nhận thù lao sẽ hơi chậm.

Viết bài pr cũng là một lựa chọn tốt nếu bạn đã có kinh nghiệm về việc này. Tuy nhiên, áp lực deadline và sửa bài rất cao, bạn cần quản lý thời gian chặt chẽ mới hoàn thành tốt công việc được.

5. Blogger
Đây không phải là một công việc dễ dàng, nó vừa đòi hỏi nhiều kỹ năng, vừa cần một chút may mắn, nhưng trên hết, nó yêu cầu sự kiên trì. Với một blog chuyên về một lĩnh vực mà bạn thành thạo (đan len, thời trang, chăm con, nữ quyền, ảnh hài hước chó mèo…), mỗi tuần post ít nhất 3 bài, bạn có thể thu tiền về từ lượt view và quảng cáo trên blog của mình.



6. Bán đồ thời trang
Nếu am hiểu về thời trang, có gu thẩm mỹ tốt, bạn nên dấn thân vào lĩnh vực này. Hiện tại có rất nhiều kênh để bán đồ thời trang. Bạn cần nguồn hàng tốt, tự phối đồ và chụp hình để bán online (có thể mở cả shop – nếu có điều kiện). Thuê thêm một nhân viên giao hàng tận nơi nữa là bạn có thể có doanh thu hàng tháng. Biết đâu phát hiện được khiếu kinh doanh của mình, bạn có thể theo luôn và mở rộng cơ sở kinh doanh của mình.

Hôn nhân và những bí mật giấu kín ( P7 )

Tôi không dám đứng lâu hơn nữa. Tôi sợ cảnh chồng tôi có cử chỉ thân mật với một em nào đó. Ra đến xe, tôi ngoảnh lại nhìn, cố cho vào đầu địa chỉ quán cafe đó. Quên mất, tôi mang máy ảnh mini theo bên mình. Đây là món quà chồng tôi tặng ngày anh đi Trung Quốc về. Tôi rất thích. Theo phản xạ, tôi lấy máy ảnh khỏi túi. View lại góc dễ nhìn nhất và chụp. Địa chỉ, quay lại thêm lần nữa để chụp cảnh xe của chồng tôi đứng giữa những chiếc xe xịn khác, nào Liberty, nào Vespa, SH,...chiếc nào cũng đáng tiền. Lần này tôi về thật. Một mớ bùng nhùng trong đầu, tôi muốn được ngủ.

Tạt vào hiệu thuốc, tôi mua vỉ Panadol. Mua cho con trai một cốc chè, tôi chạy xe nhanh về nhà. Đến cổng, con trai tôi ríu rít:
- Con chào mẹ!
- Mẹ chào con! Con ở nhà với bà có ngoan không con?
Cháu đòi túi chè và chạy vào sân. Tôi chào mẹ chồng rồi nhờ bà tắm cho con, tôi đi lên phòng. Nằm xuống giường và nghĩ lại những điều đã xảy ra trong ngày hôm nay. Tôi đau đầu quá!
Uống hai viên thuốc, tôi bắt đầu buồn ngủ. Trán tôi hơi nóng, với tay nhấn nút "On" của điều hoà, tôi dần chìm vào vô thức.



Miệng tôi khô khốc, thèm uống nước quá. Tôi tỉnh dậy để tìm nước. Đèn ngủ tôi không bật, nên tay phải quờ quạng công tắc. Tôi giật bắn mình, tôi chạm phải tay ai đó:
- Ối giời ơi!
- Anh mà. Làm gì mà kêu kinh thế!
- Sao anh không đánh tiếng, làm em giật cả mình.
- Anh không biết em ở trong phòng. 
Tôi nói với chồng tôi bị đau đầu nên về sớm. Định hỏi anh về chuyện chiều tối, nhưng tôi lại thôi. Tôi cũng là người đang che giấu chuyện của mình, nên chưa có đủ can đảm để hỏi anh.
Coi như không biết chuyện gì. Tôi bảo:
- Em xuống bếp xem mẹ nấu gì ăn chưa.
- Mẹ nấu xong rồi thì phải! Anh thấy mùi thức ăn ở dưới nhà. Em đi làm về lúc mấy giờ?
Sao hôm nay anh lại hỏi tôi về mấy giờ? Giọng anh khang khác. Tôi hơi chột dạ. Có phải anh biết tôi gặp S không?
Tôi đáp: 
- Em cũng không nhớ, chỉ thấy đau đầu rồi về uống thuốc, xong lên giường luôn.
- Ừ, thế thôi em đi tắm đi rồi ăn cơm. Có phải tắm nước nóng không thì bật bình lên!
Tôi bước xuống cầu thang, lòng không thôi nghi vấn "Chồng tôi đang nghĩ gì? Anh gặp ai vào lúc đó?".


                                                                  !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tôi bước vào phòng tắm, cởi đồ và ngắm cơ thể mình. Vòng 1 không được nảy nở lắm, kéo lại vòng 3 khá tròn và căng. Cũng gọi là tạm chấp nhận. Khuôn mặt khá ưa nhìn. Mũi không cao, nhưng được đôi mắt, hàng mi, mày và đôi môi hơi nũng nịu. Chồng tôi, anh rất hay để ý khuôn mặt tôi. Anh không thích tôi trang điểm. Tôi biết vậy nên thường chỉ tô son, kẻ thêm mày cho rõ nét và chuốt mi cho thêm cong. Đi đâu với anh, anh thường mong tôi ăn mặc tối giản. Để tiết kiệm thời gian, và trông đỡ "ghê ghê", như lời anh nói. 
Tôi hay chủ động trêu đùa chồng. Anh khô khan, nêm không biết cách làm cho tôi cười khi có hai vợ chồng. Tính tôi hướng ngoại, nên đi đâu, tôi cũng có thể kết giao bạn bè. Anh lấy làm khó chịu. Theo anh, phụ nữ sôi nổi là không tốt, dễ bị cám dỗ. Anh chỉ mong tôi "ngoan, hiền" theo đúng nghĩa đen. Còn tôi, tôi không thích sự bó buộc trong khuôn khổ nào cả. Tôi phóng khoáng trong quan hệ bạn bè, còn riêng về chuyện tình cảm, tôi lại đòi hỏi bạn đời của mình phải chung thuỷ. Nhưng xem nào, tôi đang vướng vào sợi dây với S, tôi làm gì thế này?



Khi lên giường nằm, tôi vờ mệt và để mặc hai bố con chơi với nhau. Tôi tự hỏi "Nếu anh ấy có nhân tình thì thế nào?". Anh hỏi tôi vậy nên chắc chắn có điều gì đó. Anh không biết tôi đã biết anh ở quán cafe bên đường. Tôi chợt quay sang hỏi anh:
- Anh à, anh đi làm buổi sáng thôi à?
- Ừ
- Chiều anh đi đâu mà tối mới về?
- Anh đi có việc. Mấy chú làm cùng rủ đi uống bia.
- Ở đâu anh? Có nhiều người không?
- Khoảng gần chục người. Mà em hỏi làm gì?
- Em hỏi thôi, có làm gì đâu. 
Không lẽ đồng nghiệp của anh toàn có xe "xịn" như vậy? Mà trên đường về của các anh, thiếu gì quán, mà các anh lại lặn lội ngược đường để uống vài cốc bia?
Tôi thấy khả nghi. Phen này tôi phải làm thám tử chồng tôi rồi!




Chồng tôi nghỉ việc ở công ty cũ được hơn 1 năm. Anh chuyển sang làm kỹ thuật cho công ty mới. Đi đào tạo ở Trung Quốc 3tháng rồi về bắt đầu setup nhà máy cùng một vài người đồng sự. Thỉnh thoảng, nhân viên ở chi nhánh bên nước ngoài sang hỗ trợ công ty anh, anh được mời đi ăn uống. Tôi cũng tham gia vài lần. Theo như cảm quan, bạn bè và đồng nghiệp khá mến chồng tôi. Tôi thấy vui vì điều đó. Anh tận tâm với công việc nhưng chuyện vợ chồng anh khá hờ hững. Đôi lần, tôi bóng gió xa xôi rằng nếu anh không chu đáo với tôi như tôi đã làm với anh, tôi đi theo người khác anh đừng trách. Anh chỉ bảo "Thế thì anh sẽ để đi luôn!". Tôi mất hứng! 

Ngày hôm sau đi làm, tôi nhận được tin nhắn của S: "Hương có sao không? S xin lỗi Hương về chuyện hôm qua. Gặp mặt lần tới, S sẽ không để Hương phải buồn. Đầu tuần vui vẻ nhé!". 
Trời! Cái gì thế này? 
Đọc xong tin nhắn, tôi thấy bực. Cái gì mà lần sau? Ai nói với S là tôi sẽ tới lần sau? 
Tôi lia điện thoại vào chồng tài liệu, làm hai em thư ký và phụ trách tài liệu nhìn tôi, ý ngầm hỏi "Sao đấy chị?". Tôi nhún vai, giả đò không có chuyện gì xảy ra rồi đi chỗ khác.
Sáng thứ hai đã thấy phiền!








Chào buổi sáng mấy chị phòng khác, tôi nhập cuộc với các chị bên phòng mua bán. Các sếp sáng sớm còn lo đi họp, "gà cứ tha hồ mà mọc đuôi tôm". Lúc tôi bước vào, mấy chị em đang buôn rôm rả. Chả là phòng này có toàn nhân viên nữ, ăn mặc rất điệu đà. Ai cũng xinh đẹp. Cũng phải, phòng này hay chường mặt đi gặp khách nhất. Cả khách nội lẫn khách ngoại. Khách nội là các bên cung cấp, còn khách ngoại là khách hàng của chúng tôi. Chúng tôi hay nói đùa như thế. Tuyển đầu vào, bao giờ các sếp cũng "trông mặt mà bắt hình dong". Không bù cho phòng tôi, toàn "gái quê", chả thấy son phấn bao giờ. Xem ra, có tôi hay điệu nhất! Chả mất gì, tôi thích mình đẹp, tôi yêu thời trang, ai đó chẳng bảo "không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ không biết làm đẹp" đó thôi. Tôi rất chiều chuộng bản thân mình. Dưỡng da, ủ trắng, đắp mặt nạ, tôi thích tất. Mỹ phẩm là tri thức, nên tôi dùng khá chọn lọc và cẩn thận. Nếu tôi không dắt theo con trai tôi đi đâu, khi trang điểm, có người đoán chừng tôi 25. Sự thực sau lớp son phấn không phải thế!
Các chị đang tám về một em trong phòng, khi ấy em vắng mặt. Rằng em có bồ. Nhà em khá điều kiện, em kém tôi mấy tuổi. Vẻ nữ tính, dịu dàng của em làm các anh rất dễ xiêu lòng. Mọi người biết, vì hôm trước thấy em ngồi sau xe của nhân tình. Em có chồng và một con, nhưng nhà chồng ác quá nên hai vợ chồng em đang ly thân. Hình như cái gì khác mọi người, luôn được để ý một cách thái quá. Tôi không thấy ác cảm với em, nhưng cũng không thân mật. Đôi cử chỉ của em, tôi thấy mình nên học, còn cả con người, nếu gắn cho tôi, chắc không hợp. 
Bước qua bàn làm việc của Hoài, người tôi hay buôn nhất phòng này, hỏi về chủ đề mọi người đang tám. 
- Nhìn thế có bồ là đúng rồi, đâu ai như bọn mình, thô một cục, ma thèm, nhỉ, bà nhỉ?
- Bồ của em thế nào?
- Cao to, đẹp trai. Thấy bảo cũng chán vợ! 
- Ông nào đi cua gái chẳng bảo chán vợ, có ai bảo anh vẫn yêu vợ mà anh đi cua em đâu!
- Không, ông này nhìn trí thức lắm. Hình như cũng lắm tiền.
- Rõ rồi, vì cái ví của anh ý gì. Còn bây giờ, toàn người đẹp, có ai xấu.
Tôi về phòng, chắc ở lại thêm, tôi đau đầu mất. Tôi cũng đang sắp như em kia. Không biết bạn bè S có ai biết và bàn luận sôi nổi như thế này không?



Tôi cũng là một "tội đồ", vì trong đầu tôi, có lúc cũng nhen nhóm ý định sẽ "cùng" S. Tôi cũng không khác em kia là mấy. Chắc hẳn em ấy cũng có uẩn khúc gì đây. Vừa đi về phòng, tôi vừa nghĩ vậy. Nói chung, kẻ phá đám là kẻ xấu. Cho dù có biện bạch bao nhiêu đi nữa, thì "người thứ 3" vẫn là người bị xã hội lên án. Chỉ có người trong cuộc mới biết mình đang làm gì, nên dừng lại ở đâu. 
Tôi không có ý phá đám gia đình S. Vì S cùng quê với tôi. Nếu tôi làm vậy, chẳng khác nào "bôi gio trát trấu" vào mặt bố mẹ tôi. Nhưng chồng tôi hiện giờ làm tôi phải suy nghĩ nhất. Tôi nhắn tin cho S:
"Chào S, chúc tuần mới vui vẻ! Mình không sao, chỉ là cảm xúc nhất thời. Mình xin lỗi vì ra về sớm mà không kịp chào S. Mình không hứa có gặp S lần sau được không, nhưng mình rất vui vì S luôn quan tâm tới mình. Mình cảm ơn!".

Hôn nhân và những bí mật giấu kín ( P6 )

Tôi quyết định nói với chồng. Nhưng tôi không nói S là bạn "đặc biệt". Tôi nói tôi gặp một người bạn cũ. Tôi hỏi chồng có đi cùng tôi không, anh ấy bảo để dịp khác. Hiện tại anh đang bận. Tôi thấy lòng nhẹ nhõm. Có lẽ, "đi ăn vụng" mà đi một mình nên tôi thấy thoải mái hơn chăng? 

Sáng chủ nhật, tôi vẫn đến công ty bình thường. Vừa bước vào văn phòng, mấy em đồng nghiệp "Ồ" lên khi nhìn tôi. Chúng bảo:
- Chị Hương hôm nay xinh thế! 
- Người đẹp nào lạc đến đây đây?
- Lại trốn chồng con đi chơi với giai rồi phải không chị?
Mấy câu trước tôi còn mỉm cười, câu cuối cùng của ai đó, tôi thấy chột dạ. Tâm bất an nên thành ra nhìn điều gì cũng bất an.
Buổi chiều tôi xin về sớm. Tôi nhắn tin cho S từ trưa. Chúng tôi hẹn gặp nhau ở một quán cafe bên trong ngõ một con phố. Từ công ty tôi đi ra đó mất hơn 30 phút. Vừa đi tôi vừa khấp khởi, giống như cảm giác những ngày tôi mong S về thăm tôi ngày trước. Tôi đã mong mỏi giây phút này rất lâu rồi. Đúng là, khi nghĩ về điều gì đó phấn khích, cái đích đến dường như nhanh hơn. Tôi chờ đèn đỏ trôi qua từng giây, rồi phóng vượt lên khỏi đám đông khi đèn báo số3.



Dựng xe ở ngoài, tôi đang ngơ ngác thì có người vẫy. Là S đứng dậy vẫy tay tôi. Hôm nay, tôi mặc quần jean màu xanh bạc, áo thun có cổ màu hồng. Chiếc quần jean có cái dây buộc phía rốn, kiểu quần âu trên to dưới bé, nên khi tôi kết hợp cùng kính mắt và dép quai màu đen, trông tôi vừa bụi bặm, vừa cá tính. Chẳng thế mà khi tôi còn đang chưa xác định được S chỗ nào, mấy anh tầm hơn tuổi tôi đều quay qua nhìn tôi, vẻ lạ lẫm. Tôi tháo kính, móc vào cổ áo, đeo lại túi xách, thể hiện mấy bước "đi như con mèo - chồng tôi hay đùa bảo catwalk như vậy". 
Tôi lách người qua mấy dãy bàn, bước đến bàn nơi S ngồi. S đứng dậy đón tôi, chìa tay phải ra định bắt tay tôi. Cử chỉ này, sao mà khách sáo. Tôi khoát tay nhẹ:
- Chào Hương, Hương đi có mệt không? Ngồi đi.
- Chào S, cũng hơi mệt. Nhưng biết được uống đồ miễn phí nên mệt cũng ráng đi. 
Nói rồi S kéo ghế mời tôi.
S mặc áo sơ mi màu hồng nhẹ, quần jean sơ vin, cổ tay áo được xắn lên rất gọn gàng. Ngón tay áp út, được lồng bởi một chiếc nhẫn cưới có đính viên đá màu trắng. Nhẫn khá đẹp. Chắc bên trong có khắc tên hai vợ chồng S. Tay trái S đeo một chiếc đồng hồ màu vàng, mặt đồng hồ màu xanh tím than. Nhìn diện mạo này khá lịch lãm, kết hợp với phong thái cao ráo, nho nhã của S, khó ai ngờ rằng, S đang dụ dỗ tôi hay tôi đang dụ dỗ S "dấn thân"!





- Hương vẫn xinh như ngày xưa nhỉ?
Giọng S cất lên, phá tan sự im lặng. Tôi cười, không biết S nói thật hay đang ngầm nhìn tôi và đưa ra đánh giá thật sự trong lòng. Bao nhiêu năm không gặp, S vẫn còn nét gì đó không khác xưa. Vẫn là giọng nói này, là cử chỉ này, vòng tay này đã từng ôm tôi, từng hứa sẽ đi hết cuộc đời với tôi, mà sao tôi thấy xa cách quá. Tôi đáp:
- Khách sáo với mình thế. Câu này mình đã nghe từ rất nhiều người rồi, S không có câu gì khác hơn hay sao?
S lúng túng, tôi thấy mắt S nhìn xuống cốc cafe. Ly sinh tố của tôi màu vàng cam, cắm thêm một lát chanh, trông rất ngon mắt. 
- Vậy Hương muốn mình nói gì?
- Sao thế? Mình có nói đùa thôi mà đã mất bình tĩnh như vậy rồi ư?
Tôi thấy mình hơi chanh chua. Mấy năm đi làm, tôi đanh đá hơn trước. Nhiễm bệnh nghề nghiệp nên trong ứng xử hàng ngày, cái tật xấu này tôi vẫn chưa sửa được. Thấy mình hơi quá, tôi chuyển chủ đề:
- Mình nói chuyện gì vui hơn đi!
Khuôn mặt S giãn ra, S cười, lộ hàm răng trắng muốt. 
- S làm ở đó có vất vả không, mà nhìn phát tướng hơn trước đó!
- Mình làm giám sát công trình, không phải động tay chân, nhưng hay phải di chuyển. Nói chung cũng vất vả.
- S có hay về thăm nhà không?
- Tháng mình về một hoặc hai lần. Hoặc khi nào có việc bận thì mình về. 
- Chắc chị ấy nhớ chồng lắm nhỉ? Mình mà có chồng đi như vậy, chắc mình đi theo luôn. 
S bảo đi theo không được, vì hay di chuyển, phụ nữ không chịu được. Nắng gió, đi lại nhiều phụ nữ nhanh xuống sắc. S không phải không nhớ vợ con, mà vì tính chất công việc bắt buộc phải thế. Tôi đùa:
- Có khi nào S từng phản bội vợ chưa?
- Có, ngay như lúc này. Với Hương!



Tôi bị dồn vào thế bị động. Không ngờ, S lại mạnh miệng như vậy. Đến lượt tôi lúng túng. A, S muốn chơi trò mèo vờn chuột với tôi đây mà. Không sao, tôi cũng rất có hứng thú. Xem bản lĩnh của S đến đâu!
Tôi vờ đò đưa, giở mấy bài tán tỉn tôi hay dùng:
- Liệu S có đủ can đảm để làm chuyện đó với Hương không? Hay lại sợ vợ?
Tôi kích. S cũng không vừa:
- Hương lo cho S à? S làm việc gì, S sẽ chịu trách nhiệm với việc đó.
Á, tôi suýt cười. Chịu trách nhiệm? Vậy mà khi xưa, rời khỏi tôi không một lý do. Trách nhiệm ư? Tôi và S chưa làm gì đến mức phải "chịu trách nhiệm", nhưng ít ra, quân tử cũng nên đường hoàng mà ra đi chứ, sao lại bặt vô âm tín? Tình cảm của con người, có phải mớ rau đâu mà không thích rồi bỏ xuống rồi quảy quả qua hàng khác. Hơn nữa, S còn hứa sẽ đi cùng tôi mà. Tôi có nên khơi lại không? Lời nói gió bay, tôi nghĩ thế nên đáp:
- Không phải lo cho S, mà là lo cho Hương. Nhỡ S làm gì đó với Hương, rồi quất ngựa truy phong thì Hương làm sao?
Chạm vào tim đen, S nhấp ly cafe, tay mân mê vòng tròn cái cốc. Rõ ràng là đang ăn năn mà!

                                                          oooooooooooooo0ooooooooooooo

- Hương à.
- Sao thế?
- Hương có hạnh phúc không?
- Câu hỏi này chẳng phải mình đã trả lời rồi sao? Hay gặp mình rồi, S không tin? Mình hay nói điêu lắm à?
- Mình thấy trên facebook Hương đăng toàn chuyện buồn. Có gì không ổn à? Chồng Hương có tâm lý không? Anh ấy có quan tâm tới Hương không?
- Nếu chồng mình không quan tâm, S định làm gì cho mình à?
- Mình không có ý đó! Ý mình là mình muốn biết cuộc sống sau khi có gia đình của Hương thế nào?
- S đang điều tra mình à? Không phải hẹn mình ra đây để uống nước sao?
- Không lẽ bao nhiêu năm không gặp, Hương không có chuyện gì để nói với mình? Hương quên ngày xưa rồi sao?



Tôi cúi mặt. Vân vê chiếc nhẫn cưới trong tay tôi. Tôi quên sao được chứ? Người mà tôi đã dành tình cảm đầu tiên, người ôm hôn tôi đầu tiên, đang ngồi trước mặt tôi. Sao tôi quên được, khi mà cách ngày chúng tôi không gặp lại nhau chừng hơn 1 năm, S và tôi đi dự đám cưới cậu họ của S. Anh chính là người khuyên tôi nên dừng lại mối quan hệ với S. Nhà anh cũng khá gần nhà bố mẹ tôi, nên ngày vui của anh, cho dù muốn tránh mặt S hay không, tôi vẫn phải đến.
Khi đó, anh họ tôi, người học cùng S muốn giới thiệu tôi cho một anh bạn của anh ấy. Hôm đó, tôi mặc chiếc váy màu đỏ, nhìn khá nổi bật. Tình thế có vẻ "tiến thoái lưỡng nan", khi S đến mời rượu bàn chúng tôi. Anh bạn của anh họ tôi có vẻ rất hứng thú với cuộc gặp gỡ, còn tôi, khi đó đã tạm gói những kỷ niệm với S lại, tôi đang cô đơn, nhưng vẫn chưa có ý tìm bạn mới. S liếc nhìn anh bạn mới, có ý muốn thăm dò tôi nên hỏi:
- Bạn trai Hương đây phải không? Mình giới thiệu, mình tên S, là cháu của chú rể, mình rất vui được làm quen với bạn!
Nói rồi, S đưa tay ra định bắt tay anh bạn của anh họ tôi, tôi đỡ lời:
- Giới thiệu với S, đây là anh Huy, bạn của anh Lâm. S định mời anh ấy riêng à, như vậy mọi người lại nghĩ hai người có tình ý với nhau đấy!
S nhìn vào mắt tôi, tôi quay qua véo anh họ tôi một cái mong cứu nguy. Anh họ tôi cũng biết chuyện của tôi và S, nên anh ấy càng như đổ thêm dầu vào lửa:
- Giới thiệu với S, đây là Huy, bạn mình. Huy đến dự tiệc trăm năm của Bình, là do mình mời. Sau ở đây, mình nhờ Huy đưa Hương đi. Nào chúng ta cùng uống!
Tôi ngớ người với câu giới thiệu của anh họ tôi. Vậy là anh công khai việc anh Huy chủ động với tôi trước mặt S. Tôi không thoải mái. Tôi đá vào chân anh họ tôi một cái, anh kêu ầm lên: 
- Cái cô này, cô muốn nhờ người ta thì cô lên tiếng đi, cô không nói, để tôi nói hộ rồi cô lại đánh tôi! Đúng là làm phúc phải tội!
Anh Huy nhìn tôi cười đầy ẩn ý. Tôi thì thấy khó xử quá, nên đứng dậy mượn cớ đi lấy nước lọc. S nhìn tôi, ánh mắt khó hiểu!



Tan tiệc cưới về, Huy và anh họ tôi ngỏ ý muốn mời tôi đi hát. Bình thường thì tôi sẽ đi ngay, tôi vốn có sở trường về hát hò mà. Nhưng hôm nay, gặp S ở tiệc cưới về, lòng tôi nặng trĩu. Tôi xin lỗi anh họ tôi và hẹn dịp nào đó gần nhất. Huy nhắc đi nhắc lại tôi về lời hứa. 
Về nhà chừng hơn một tiếng, lúc tôi đang xem tin tức trên điện thoại, S nhắn tin cho tôi:
- Hương gặp S một chút được không? S có chuyện muốn nhờ Hương!
- Chuyện gì để hôm khác nhé, hôm nay mình hơi mệt.
S gọi điện cho tôi ngay sau đó. Tôi đành nghe:
- Alô
- Hương ra ngoài này đi. S đang đợi ở cổng nhà Hương.
Tôi cúp máy, nghĩ sao tôi lại nhắn tin cho S:
- S về đi, lát bố Hương ra cổng đó. Hương ngủ đây.
Tôi tắt nguồn. Chắc đợi tôi lâu quá, S về. Khoảng 30 phút sau, tôi chạy ra cổng xem S còn đó không, nhưng không thấy ai. Lỗi hẹn!



- Mình nhớ để làm gì? Nhớ có quay lại được không?
Tôi hỏi mà như sắp khóc. S ngồi đối diện với tôi, nhìn tôi xúc động quá nên S chìa khăn ra cho tôi. Tôi lắc lắc đầu, xua tay:
- Mình không sao mà!
- S xin lỗi! Biết bây giờ nói xin lỗi với Hương là quá muộn, nhưng S không còn cách nào khác. S sợ Hương khổ! Lúc đó, S mệt mỏi lắm, thấy Hương phải chịu nhiều điều tiếng như vậy, S rất khổ tâm. S nghĩ, chỉ còn cách rời xa Hương, mới để Hương bớt buồn và khổ hơn! Nhưng S sợ Hương sẽ khóc nên S không gặp Hương để nói cho Hương biết. S xin lỗi!
- Thôi đi, mình không nghe, không muốn nghe.
Tôi oà khóc, nước mắt rơi thành từng giọt. Cái điều này, bao nhiêu năm giờ tôi mới được nghe. Nhưng sao nghe xong, lòng tôi lại đau như thế này? Có lẽ tôi nói to quá, nên dù cách một khoảng rộng, mấy bàn bên đồng loạt quay lại nhìn. Tôi đi như chạy ra xe. Tôi muốn về nhà, ngay bây giờ.




Do mất bình tĩnh nên tôi loay hoay không dắt được xe cho nó quay đầu ra phía cổng. Em trông xe của quán chạy ra giúp tôi. Tôi đội mũ bảo hiểm, đeo lại kính và lao ngay ra đường. Vừa đi, tôi vừa khóc. Tim tôi muốn vỡ vụn! Trời ơi, sao lại đối xử với tôi như vậy? Giá như tôi đừng đi gặp S, giá như tôi không liên lạc thì có lẽ, tôi đã không phải khóc vì chuyện của 10 năm trước. Tôi trách mình, rồi tôi thấy ghét cả S. Sao lại chủ động gọi cho tôi?
Ông Trời khéo trêu đùa con người. Hình như, tôi cứ thấy những cặp nào dang dở, ít nhất là họ gặp lại nhau một hoặc vài lần. Tôi cũng vậy. Trước khi đến đây, tôi nghĩ, tôi sẽ chứng minh cho S thấy, tôi đã khác xưa rất nhiều. Đã mạnh mẽ hơn, không còn yếu đuối và thiếu tự tin như ngày còn yêu S. Hay ít nhất,tôi cũng cho S thấy, tôi đang hạnh phúc với chồng và con trai tôi. Nhưng tôi không làm được! Không lẽ, tôi còn tình cảm với S sao?
Ai trả lời giúp tôi không?



Tôi khóc mất hơn nửa chặng đường thì ngừng. Không khóc thành tiếng được nên đành mặc nước mắt rơi, và nhỏ xuống quần. Khi trong lòng đã thôi thổn thức, tôi bình tâm lại. Tôi cần về nhà an toàn. Giờ này, chắc con tôi cũng đang mong mẹ. Ngồi trong quán cafe, thời gian chúng tôi im lặng là nhiều. Thả hồn theo tiếng nhạc du dương, nên không ai nỡ phá tan khung cảnh lãng mạn đó. Từng chùm sao rơi từ trên mái trần xuống, cỏ cây hoa lá được trang trí hệt như bầu trời đêm. Tôi hay bị cảnh đẹp dụ dỗ, nên dự tính chụp ảnh lại, khi nào có dịp đi rửa, sẽ làm thành một album và trưng ở nhà. Chưa kịp thực hiện, tôi đã thành ra thế này. Tiếc quá! 
Chợt tôi đi chậm lại. Hình như tôi nhìn thấy xe của chồng tôi ở một quán cafe bên đường. Tôi nghi ngờ vào thị giác của mình. Tôi đang lấn cấn có nên quay xe lại không thì nhìn thấy từ xa có hai anh cảnh sát giao thông. Thôi, tôi quay lại xem có đúng không đã, trốn luôn cảnh sát. Vì hôm nay tôi không mang giấy tờ xe bên người. 
Vòng xe tấp vào lề đường, tôi đứng gần cột điện. Dựng xe và đi bộ chừng mươi bước tôi dừng lại. 29-H6-xxxx. Đúng là xe của chồng tôi rồi!
Tôi hơi thấy bất an. Công ty của anh đi ngược đường với tôi, sao anh lại ở đây? Giờ này, lẽ ra anh đang ở nhà mới phải. Hôm nay là chủ nhật kia mà. Anh nói với tôi, anh chỉ đến công ty vào buổi sáng. Như vậy, nghĩa là anh sẽ về nhà lúc 14h chiều. Nhiều câu hỏi hiện ra trong đầu tôi. Hay anh đi theo dõi tôi? Làm sao bây giờ?