Hôn nhân và những bí mật giấu kín ( P3 )

Cứ thế, chúng tôi chính thức trở thành một cặp. Trong nhóm, ai cũng biết việc này, và dù cố ý hay vô tình, những cử chỉ chúng tôi dành cho nhau, đều nhận được sự tán thưởng của mọi người. Ai cũng biết việc chúng tôi hò hẹn, và rất tạo điều kiện để chúng tôi bên nhau những dịp gặp gỡ. Các bạn nam, dường như biết tôi đã "có chủ" nên không ai còn bông đùa như trước. Tôi cũng mặc nhiên, mình là người thuộc về người khác, cho dù chúng tôi mới nắm tay, ôm hôn như các cặp khác, chưa bao giờ tính đi quá giới hạn.
Tôi có giấy báo trúng tuyển vào học một trường Cao đẳng bên Hà Nội, nhưng vì kinh tế khó khăn quá, nên mẹ tôi bảo:
- Nếu mày đi học, mẹ sợ mấy đứa kia không học xong nổi cấp 3. Thôi, mẹ tính mày đi làm ở khu công nghiệp, đỡ đần bố mẹ chút, rồi sau này muốn đi học thì đăng ký sau!
Tôi buồn rười rượi. Tôi tâm sự với Hằng, nó được đi học một trường Cao đẳng trong tỉnh. Lúc tôi đến, Hằng đang giặt quần áo, vào buổi trưa, gia đình Hằng ngủ, chúng tôi càng có nhiều không gian. Tôi kể lại cho Hằng nghe, Hằng bảo:
- Kể cũng khó thật, nếu mình không đi học, sẽ khó có cơ hội gặp S. Rồi sau này biết thế nào. Người ta cũng chẳng ở nhà mà giúp mình được! Mà đi làm công nhân, biết đâu lại có nhiều cơ hội hơn thì sao?
Tôi lại càng khóc, nghĩ đến lúc chúng tôi có vì lẽ gì mà chia tay, không gặp S, tôi nghẹn lồng ngực. Bế tắc, tôi chỉ mong ngày S về, xem có ý gì giúp tôi không!


Rồi cuối tuần cũng đến, S và tôi gặp nhau, tất nhiên có sự trợ giúp của Hằng. Vì bố mẹ tôi chưa ai biết về mối quan hệ của chúng tôi, nên mỗi lần hẹn, S đều đi cùng Hằng ra gần nhà tôi để đón. Hôm ấy, trong lòng tôi nặng trĩu, nên khi đi chung với S, tôi không hỏi nhiều như những lần trước. Thấy vậy, lựa lúc vắng người qua lại, S ôm tôi vào lòng, và hỏi: 
- Hương sao thế? Ở nhà có chuyện gì phải không, nói S nghe đi?!
Chỉ chực có vậy, tôi nức nở trong lòng S. Khi đã nguôi, tôi kêt cho S nghe. S im lặng một lát, rồi hỏi:
- Hương định thế nào?
- Thế nào nữa, mẹ Hương nói vậy, chẳng lẽ Hương để mấy em của Hương nghỉ học giữa chừng?
- Hay Hương cứ đi làm đi, chúng ta gặp nhau sẽ dễ hơn, đỡ phải giấu diếm như thế này.
- Nhỡ Hương đi làm, rồi có người hỏi cưới Hương thì sao?
- Đôi môi này S đã khắc tên trên đó rồi, ai mà dám cướp, S đánh cho hết đường về!
Nói rồi S ôm ghì tôi vào lòng, môi S cuốn lấy môi tôi, và chúng tôi quên đi hết những xa cách mà chúng tôi đã và đang trải qua. Tôi thấy hạnh phúc, chỉ cần như thế này thôi, tôi sẽ giữ lấy hạnh phúc của mình!
Ai biết, đó là quãng thời gian tôi vui vẻ nhất, tuy chưa phải là hạnh phúc nhất, nhưng tôi cảm nhận được S yêu tôi thật lòng. Chúng tôi muốn được gắn kết cùng nhau, cùng có những kế hoạch cho tương lai. Mọi sóng gió, nước mắt tôi cũng bắt đầu rơi nhiều kể từ ngày hôm ấy.





S lại tiếp tục với công việc của mình, tôi ở nhà phụ giúp bố mẹ, chờ đợt tuyển dụng của các công ty. Thời gian chầm chậm trôi, theo như cách đếm của tôi. Còn bố mẹ và các em tôi, mọi người bảo sao thời gian trôi nhanh quá. Chẳng mấy, các em tôi sắp bước vào kỳ thi kết thúc năm học. Vậy là chúng tôi yêu nhau cũng sắp tròn một năm. Cũng vào đợt này năm trước, khi tôi chuẩn bị thi tốt nghiệp, lúc đi chơi để thoải mái, tôi gặp S. Chắc do cách nói chuyện của tôi đậm tính lãng mạn và triết lý, do là tôi ham đọc sách báo, nên cuốn hút S. Chúng tôi ngầm quan tâm đến nhau và rồi thành một cặp. 
Khi đó, ở nhà chờ đợi khiến tôi mỏi mệt. Thêm nữa, việc gia đình S biết tôi và S yêu nhau, họ vô cùng khó chịu. Do trước đây, mỗi lần về thăm gia đình, S đều ở nhà chơi với bố mẹ, nhưng từ ngày yêu tôi, S hay đi chơi và về muộn. Lý do họ không thích tôi, ban đầu nói gia đình tôi không "môn đăng hộ đối", và cũng do các anh bộ đội công tác dân vận nơi tôi ở hay qua nhà tôi chơi. Tôi không thích, nhưng bác họ tôi hay dẫn họ qua rồi ý muốn tôi lấy chồng sớm cho ổn định. 
S biết việc gia đình không thích tôi, nhưng không biết, vì họ, mà tôi bị tổn thương nhiều như vậy.


Vài một buổi chiều, khi đi giúp mẹ ở ngoài đồng. Tôi gặp Hằng. Hằng nói với tôi, mẹ S bắn tin với tôi, rằng nên chấm dứt mối quan hệ với S. Tôi vừa sợ, vừa hoang mang. Sợ mẹ S sẽ nói chuyện với bố mẹ tôi. Và tôi khóc. Hằng mắng tôi:
- Cứ bìn tĩnh xem nào, chưa gì đã làm người ta lo. Đợi thằng S về xem thế nào đã!
Tôi lại mong S về. Chúng tôi đều lo lắng, tôi nhận thấy bức tường này khó mà vượt qua được. Gặp S, có lẽ bố mẹ S cũng đã nói về việc của hai chúng tôi, tôi thấy S cúi mặt xuống, xin lỗi tôi:
- S xin lỗi Hương, để Hương khóc và buồn như vậy, S có lỗi nhiều lắm. Hương tin S nhé, S sẽ thuyết phục gia đình. 
Tôi chỉ biết gật đầu và khóc. Với tôi, mọi đau khổ, xa cách, đều không là gì, khi S luôn động viên tôi như thế này. 
Tôi cũng đâu biết, rằng giữa chúng tôi, không phải là khoảng cách về địa vị trong xã hội, mà nghiệt ngã hơn, tôi và S còn có mối quan hệ họ hàng. S phải gọi tôi bằng dì. Mẹ S với gia đình bố tôi có quan hệ họ hàng xa 4 đời, nên khi bố S ở rể, mối quan hệ đó vẫn được duy trì. Và khi có việc gì lớn trong họ, cả nhà tôi và nhà S cũng chạm mặt nhau. Trước kia, tôi còn nhỏ nên không biết, sau này, khi lớn thêm chút nữa, tôi cũng lờ mờ nhận ra. Nhưng khi yêu S, tôi nghĩ họ hàng xa mấy đời, lấy nhau được. Không ngờ, cái suy nghĩ non nớt đó của tôi và S, khiến chúng tôi vô cùng khó xử khi chạm mặt nhau chỗ họ hàng.
Áp lực từ phía gia đình S làm tôi mệt mỏi, nên ngày khi anh họ tôi xin cho đi làm tại một khu công nghiệp cách nhà 50km, tôi nộp đơn đi liền. Mong cho thời gian và môi trường mới giúp tôi thoải mái hơn. Hoặc chí ít, cũng đỡ khiến tôi khó xử khi gặp bố mẹ S ngoài đường. Hay khi nghe mẹ S bắn tin cho cậu gọ S, bạn bè tôi, tôi đau khỏi vô cùng. Tôi phải làm thế nào để đỡ buồn hơn?

                                                                     =============
Tôi đi làm công nhân tại một công ty có vốn đầu tư của Nhật Bản. Bạn bè chỗ làm đều dễ gần, ai cũng có thiện cảm với tôi. Thấm thoắt cũng hơn một năm, tôi và S liên lạc qua yahoo, và cũng hen cuối tuần chat với nhau. Từ chỗ S làm đến chỗ tôi khá xa, khi ấy S chuyển công trình lên miền Tây Bắc. Liên lạc như vậy cũng tốt, miễn là gặp nhau. 
Vào một ngày tháng 5, tôi và S cùng về quê, và hẹn gặp nhau đi chơi buổi tối. Do lâu ngày xa nhau, nên khi gặp chúng tôi cứ nắm tay mãi không rời. Mải nói chuyện, chúng tôi đi mãi trên con đường hai bên xanh rì rào là những ruộng lúa. Lúc đứng lên đi về, đã khá muộn. Từ xa, có tiếng người lớn và ánh đèn lấp loáng. Bố tôi, ông đi tìm con gái, cùng với bác gái họ của tôi. Trời ơi! Tôi run sợ, hai chân líu ríu va vào nhau. Thôi rồi, lần này thì to chuyện rồi.
Bố tôi cầm đèn pin, soi vào tôi và S. Mời cả hai đứa về nhà tôi nói chuyện.


Bố tôi không nói gì nhiều, chỉ bảo chấm dứt chuyện này. Không thể tiếp tục, nếu tiếp tục, bố tôi sẽ đuổi tôi ra khỏi nhà. Còn bác họ tôi, bác phân tích về ngọn nguồn quan hệ họ hàng của chúng tôi. Tôi nghe đến đâu, tim như muốn vỡ vụn ra đến đó. Tức nghẹn nơi lồng ngực, tưởng như có ai đó bóp lấy tim tôi, không thở nổi. Sao ông trời nghiệt ngã đến vậy?
Khi tiễn S ra cổng, tôi vẫn khóc, S nói với tôi rằng hãy cố lên, có S bên cạnh, tôi đừng lo nghĩ nhiều.
Tôi lại trở lại với công việc của mình, cố gắng hoàn thành tốt công việc để mong quên đi những đau khổ và nghiệt ngã mà tôi đang trải qua.


Share this

Related Posts

Previous
Next Post »