Hôn nhân và những bí mật giấu kín ( P5 )

Ngày còn yêu S, mọi dị nghị, đàm tiếu tôi nghe hết. Mỗi lần nghe từ người nọ, người kia, tôi đều khóc và chạy đến bên Hằng. Hằng an ủi tôi và kể lại cho S nghe những buồn tủi mà tôi phải chịu. S biết nên mỗi lần gặp nhau, S đều ôm tôi vào lòng và xin lỗi. Tôi yên ổn được chừng vài hôm lại lặp lại như thế. Dần dần, tôi sợ những người liên quan đến nhà S. Dường như các em họ của S đều cố tìm ra điểm nào đó ở tôi để bêu xấu và miệt thị. Tôi lảng tránh ánh nhìn của họ. Tôi nghĩ, nếu sau này có về làm dâu nhà S, chắc tôi cũng khó mà yên ổn với họ được. Duyên phận không an bài, nên tôi cũng không có cơ hội được ở bên S.
Duy có điều, khi mà cả tôi và S đều mệt mỏi vì phải giấu diếm, trốn tránh mọi người, thì S lặng lẽ rời khỏi tôi. Ngày cuối cùng lúc chúng tôi đi bên nhau, S không nói gì. Hai chúng tôi đi lặng lẽ mà không nói với nhau lời nào. Hai đường thẳng song song thì sao có điểm chung? Tôi không nghĩ chúng tôi kết thúc như vậy? Tôi không cam tâm! 
Tôi định hỏi S, giờ làm sao, nhưng lòng tự tôn của người con gái đã ngăn tôi lại. Hôm đó,đi chơi chung cả nhóm, S về trước. Những lần khác, S đều đưa tôi về, nhưng hôm đó, S để mặc tôi nói cười với nhóm bạn. Mặc dù trong lòng tôi mong gặp S đến nhường nào, tôi mong được nghe câu "S nhớ Hương lắm!" đến bao nhiêu, thèm vòng tay ôm chặt của S đến thắt lòng lại, thì S bước đi chầm chậm và ra khỏi tầm nhìn của tôi bấy nhiêu. 
Lúc ra về, Hằng hỏi tôi:
- Hai người có chuyện gì à?
- Thôi rồi, hết rồi chứ có chuyện gì!
Hằng không hỏi nữa, sợ tôi khóc ngay khi đó. Hôm sau, tôi qua nhà Hằng chơi, mục đích muốn Hằng trả lời tại sao S lại lạnh lùng, hờ hững với tôi như vậy. Nhưng Hằng bảo không biết, chắc do gia đình S có chuyện gì nên S không muốn tôi buồn.


                                                       -------------------------------------------------------------



Vào buổi chiều thứ 6, S gửi tin nhắn cho tôi, có hàm ý hỏi tôi rằng cuối tuần có bận không. Tôi chưa biết trả lời sao. Tâm trạng tôi vẫn đang bị giằng xé. Tôi sợ chồng tôi biết. Nếu anh ấy biết, không biết chừng, một là tôi lĩnh trọn cái tát, hai là anh sẽ im lặng và dắt tôi về nhà bố mẹ tôi. Tôi rất sợ. Chồng tôi là một người hiền lành, tính anh hơi trầm. Mặc dù bằng tuổi tôi, nhưng anh khá già dặn về hình thức. Anh luôn nhường nhịn mỗi lần tôi nổi cáu. Anh cao ráo, đẹp trai. Sống mũi cao nên khuôn mặt anh nhìn thanh thoát và đặc biệt, đôi mắt sâu và đen, cộng với hàng mi dài cong vút, khiến cho người đối diện có cảm giác ở bên anh rất an toàn. Giọng anh trầm, chính vì lẽ đó, nên ngay lần đầu gặp, tôi đã thấy anh đúng là người đàn ông tôi tìm kiếm để trao thân gửi phận. Ấy là tôi nói văn hoa thế, chứ thực ra, chồng cũng xiêu tôi khi tôi gửi ảnh cho anh lần đầu tiên!
Chuyện tình yêu của tôi và chồng cũng khá lãng mạn, tôi luôn tự hào về điều này. Dự tính sẽ viết một cuốn tiểu thuyết sau này cho con tôi đọc lại, đôi lần tôi trêu chồng thế! Anh xhỉ cười.


Tôi chưa biết trả lời sao, thì em phụ trách tài liệu của tổ báo tôi có điện thoại của khách hàng gọi đến. Đợi em chuyển máy, tôi gửi cho S tin nhắn: "Mình đang bận, lát mình trả lời!". Có vẻ, Trời thử lòng tôi, nên mới có cuộc gọi chen ngang như thế! Lỗi của bên tôi rất nặng, nên anh khách hàng có vẻ thường ngày rất nhã nhặn, hôm nay tôi vừa cầm máy, cất tiếng:
- Alô, em Hương đây ạ.
- Bêb em làm ăn kiểu gì thế Hương? Không có ai đứng giám sát công nhân làm việc à mà để lỗi to như con voi sang nhà anh thế?
- Lỗi gì vậy anh?
- Trời ơi, nhầm model em ạ. Nhầm model em có biết không? Lại là hàng test mới khổ!
- Nhầm thì anh nhấc nó ra.
- Em có biết tình hình bên anh giờ thế nào không? Sếp anh, ông ấy đang chịu trận trong phòng Tổng kia kìa. Em có biết cắm nó vào, nó làm cháy cả cái công ty này không? Cháy cả cái công ty này, thì cháy cả anh luôn!
- Anh bình tĩnh, cháy anh thì em sẽ mang hoa quả, trà thuốc đến thắp hương anh chứ sao. Chưa gì anh đã sợ em không đáp lễ hẳn hoi. Hí hí.
- Em thôi đi, bên anh yêu cầu bên em đổi hàng, soát lại toàn bộ hơn hai chục nghìn hàng đang ở trong kho. Thôi, chủ nhật tuần này gặp em nhé! Mai bên anh sẽ sang bên em, em cứ chuẩn bị tinh thần!
Thôi xong. Vỡ kế hoạch của tôi rồi!






Sáng thứ 7, đến công ty mà lòng tôi nặng trĩu. Tôi biết, hôm nay sẽ rất mệt mỏi. Được dự đoán trước, nhưng đêm qua, con tôi bị sốt, tôi không tài nào yên giấc được. Dạo này, vợ chồng tôi ít âu yếm nhau hơn. Anh ấy có vẻ mệt và muốn yên tĩnh. Có lúc tôi thấy anh thở dài. Không lẽ anh biết tôi đang sắp dấn thân vào một mối quan hệ nguy hiểm? Tôi tránh nhìn anh khi cả hai nói vài chuyện ở công ty, về những dự án mà bên anh sắp đi vào hoạt động. Tôi cảm giác, chỉ cần tôi nhìn anh, là anh sẽ vạch trần cái ý đồ tôi đang giấu. Anh thường xuyên lướt web và cầm điện thoại. Anh có mật khẩu email của tôi, facebook nữa, không biết có biết mật khẩu điện thoại nữa không?! Tôi thấy bất an.
9h sáng, lễ tân gọi lên phòng tôi báo khách hàng đã sang. Tôi và mấy sếp nhanh chân vào phòng họp. Tất cả chúng tôi hội ý một chút rồi chỉnh trang lại trang phục chuẩn bị đón khách. Tôi rất mệt, nhưng sáng nay cũng kịp trang điểm nhẹ, tô lại chút son rồi tôi cũng đứng dậy cúi chào các vị khách không mong muốn. Mỗi lần khách hàng sang, chúng tôi đều tỏ ra niềm nở, nhưng mục đích của chuyến viếng thăm, thực tình ai cũng biết, và chẳng lấy làm gì vui vẻ, giả lả cười mà trong lòng lo ngay ngáy.
Và lần nào, sau khi kết thúc cuộc họp, cũng là đống việc cần phải làm. Tôi rất ghét họp hành!


Trở lại bàn làm việc là lúc chuông báo giờ ăn trưa. Tôi miễn cưỡng dẫn mấy vị khách ra căng tin. Lâu lắm mới gặp nhau, mấy anh bên công ty khách pha trò và trêu đùa tôi khá thoải mái. Tôi ăn qua loa rồi cáo có việc cần nên quay lại văn phòng sớm hơn thường lệ. Tôi chưa biết trả lời S như thế nào. Ngày mai, có lẽ chúng tôi phải đi làm vì lỗi nghiêm trọng quá. Khắc phục mới gọi là bước ban đầu. Nội dung cuộc họp hôm nay cũng chưa kết thúc. Tôi lên mạng gõ mấy cụm từ cách giải quyết khi người cũ hẹn gặp. Nội dung bình luận đều khuyên không nên đi tiếp vào mối quan hệ quá nguy hiểm đó. Tôi đọc nhưng tận trong sâu thẳm tôi, có tiếng nói thôi thúc "Cứ gặp, có làm gì đâu". Tôi với tay lấy điện thoại, tìm tên S và nhắn nước đôi "Mai bên mình có đi làm, nhưng mìn về sớm, nếu S rảnh thì chúng ta gặp nhau". Tôi nhấn gửi.



5 phút, 10 phút, rồi 30 phút trôi qua, S không gửi tin nhắn trả lời. Tiếp tục ngồi cùng khách hàng mà tôi xem điện thoại liên tục. S cho tôi leo cây rồi sao? Tôi thấy tức giận. Dám đùa giỡn tôi ư? Vậy đừng trách tôi lạnh lùng. Nghĩ vậy, tôi tắt điện thoại.
Chú tâm vào cuộc họp, tôi mới biết mình không nắm được vấn đề gì từ sáng. Phải thôi, đầu tôi đang nghĩ về S. Tôi xin phép ra ngoài. Vào nhà vệ sinh gần đó, tôi vốc nước lên mặt cho tỉnh táo. Gương mặt này, 10 năm trước rất trẻ trung. Giờ viền mắt đã bắt đầu có nếp nhăn nhẹ. Hai má căng tròn ngày trước, giờ lấm tấm tàn nhang. Tôi đó ư? 10 năm mà sao tôi già đi nhanh vậy? Liệu gặp S, S có ngầm so sánh tôi với vợ S không? Tôi vỗ vỗ mấy cái lên mặt mìn, lắc lắc đầu cho tỉnh hẳn. Hình như tôi quá quan trọng chuyện gặp S rồi. Thực tình, chỉ là gặp mặt bình thường, sao tôi lại làm quá lên thế?


Chiều tối, sau khi xong xuôi mọi việc, tôi ra về. Thu rồi, tôi nhớ ra là sắp sinh nhật con trai. Tôi định ghé qua hàng lưu niệm mua món quà, ít giấy gói sau đó về nhà tự thiết kế kiểu cách. Vào cửa hàng, có mấy em nhỏ đang líu lo hỏi mẹ các em mua gì cho chúng. Tôi nghĩ đến con mình, ước gì cháu biết nói rõ ràng như vậy. Khi đó, tôi sẽ hỏi cháu thích gì và mua tặng cháu. Chọn tới chọn lui, tôi cũng mua được món quà ưng ý. Một cái balô cho con trai tôi, chuẩn bị cho cháu đi mẫu giáo bé. Lấu thiệp và giấy gói, tôi chào cô chủ và ra về. 
Buổi tối, khi chuẩn bị đi ngủ, tôi mở máy. Có tin nhắn, tôi khấp khởi. Của S, hi vọng là thế!
Đúng như dự đoán, S nhắn cho tôi từ 17h chiều, S xin lỗi vì không trả lời tôi ngay. Vì công trình có việc gấp quá, S không có thời gian xem điện thoại. S hẹn tôi chiều mai gặp mặt. S còn trêu tôi rủ chồng đi cùng, nếu như thấy bất tiện. Tôi chưa vội trả lời. Tôi cân nhắc xem có nên nói với chồng tôi không?! Khó nghĩ quá, đi một mình, tôi sợ tôi không kìm lòng nổi, mà đi với chồng, tôi sợ anh phát hiện ra giữa chúng tôi có quan hệ trên mức bạn bè bình thường. Tôi băn khoăn quá!

Share this

Related Posts

Previous
Next Post »