Chàng trai đến cùng cơn mưa (P1)



Tuấn- một chàng trai sinh ra trong một gia đình bình dân giữa lòng thành phố. Nơi anh lớn lên là một con ngõ buôn bán nhỏ, tiếng xe cộ, ầm ĩ luôn đánh thức anh vào mỗi buổi sáng. 24 tuổi, học xong tại một trườngng đại học tầm trung, trả qua nhiều nghề khác nhau, Tuấn chọn được một công việc với mức lương hơn 6 triệu. Một mức lương tạm đủ sống cho người mới ra trường dược 1 năm. Đã năm 5 rồi kể từ lần cuối Tuấn yêu một người con gái, cũng đã lâu rồi chưa có ai khiến Tuấn trở nên rung động. Cuộc sống hàng ngày cảu Tuấn vẫn diễn ra như vậy. Làm việc, giúp đỡ gia đình, thể dục thể thao, gặp gỡ bạn bè. Một cuộc sống của người dộc thân, có vui, có buồn.


Trong một lần tình cờ, người anh em thân thiết ở công ty rủ Tuấn đi xem mặt. Chỉ vì lý do cô gái kia dẫn theo bạn. không thể để ông anh kia ngồi tiếp cả 2 được. Vậy là Tuấn lại gật đầu cái rụp đi theo chân ông anh đồng nghiệp. Tuy vậy nhưng trong lòng vẫn không lấy làm hứng thú gì.
2 anh em đi vào một nhà hàng tầm trung. Tuấn đã từng đến đó vài lần cũng người quen. Đồ ăn ở đây khá ngon mà giá cả rất hợp lý, điểm đặc biệt mà anh thích chính là không khí vô cùng ấm cũng, lãng mạn, tránh xa những cái ồn ào bên ngoài. Rui rủi sao hôm nay lại được trở lại đây
Bước vào nhà hàng, ông anh nhận ngay ra cô gái cần xem mặt, như thể vớ được vàng, lôi xềnh xệch Tuấn lại gần bàn 2 cô gái trẻ đang ngôi. Thấy khách đến, 2 cô gái kính cẩn đứng dậy chào hỏi. 
Cả hai cô gái đều có khuôn mặt xinh đẹp, một trong 2 người có vẻ đẹp của sự hồn nhiên, cái vẻ đẹp mang đậm cá tính của một con người vui tươi. Có gái còn lại lại có một nét đẹp mặn mà hơn, dịu dàng hơn. 2 anh em ngồi xuống, và ông anh kia bắt đầu hỏi han liên tục cô gái có nét đẹp cá tính. Cô gái đó tên là My và bạn của cô tên Dung





Cuộc rò chuyện diễn ra khá vui vẻ, trong khi anh bạn kia là người dẫn dắt toàn bộ cuộc nói chuyện, thì Tuấn lại lặng lẽ hơn, ngồi nghe, thỉnh thoảng mỉm cười. Cô bạn của My cũng vậy. Qua đợt đó một thời gian, cuộc sống của Tuấn vẫn thế, vẫn làm việc, giúp đỡ gia đình, thể dục thể thao, đi cùng những người bạn thân. 


Ngày thứ 7 đầu tháng 8, khi chuyển giao giữa mùa hạ và thu. Những cơn mưa xuất hiện nhiều hơn, Tuấn phóng xe chậm rãi trên con dường quen thuộc sau giờ làm. Anh thích mưa, thích ngắm phố phường trong mưa. Xa xa có một cô gái dắt xe dọc ven đường trong tình trạng ướt nhẹp. Có vẻ cái xe bị hỏng. Dòng người qua đường ngược xuôi mà khoogn có lấy một ai dừng lại giúp đỡ cô gái trẻ. 
Tuấn chợ nghĩ trong đâu:" Đằng nào mình cũng rành, sao không giúp người ta nhỉ ". 
Đi xe từ từ lại, đề khong làm cô gái trẻ giật mình, Tuấn nhẹ nhàng lên tiếng
- Chào bạn, bạn có cần giúp đỡ gì không?




Cô gái trẻ đó quay lại, những làn mưa không thể che khuất làn da trắng cùng vẻ đẹp tinh tế trên khuôn mặt cô.
- Cám ơn anh, em tự giải quyết được
Nói xong cô gái trẻ tiếp tục dắt xe đi tiếp
Một chút nhẹ nhàng, một chút lạnh lùng càng thu hút Tuấn hơn. Tuấn phải giúp cô ta cho bằng được.
Nhưng vì cô gái đó từ chôí, chả còn cách nào hơn, Tuấn cứ lằng lặng bám theo. 100m, 200m-500m. Cô gái đó dừng lại, hai chân đã có vẻ mỏi.
" Đi giày cao gót mà đi bộ cũng lì phết ": Tuấn cười thầm trong bụng.
Lúc này, lần thứ 2 Tuấn phóng xe lên. Thay vì hỏi, Tuấn ngay lập tức xuống xe, ra hiệu rằng mình biết chỗ sửa xe ngay gần đây. Cô gái mệt mỏi gật đầu đồng ý. Rồi cả 2 cùng dắt bộ ven đường, chẳng ai nới với ai câu nào, cứ đi như vậy. May sao, cũng không quá xa, có một hàng sửa xe. Đến đây, Tuấn mới an tâm ra về, cô gái trẻ không quên cám ơn người bạn mới quen nhiệt tình


Những ngày tháng 8, tuần mưa, tuần nắng, nhưng không khs luôn man mát vào buổi snags, se se lạnh khi trời trở tối. Mùi hoa sữa bắt đàu len lỏi khắp các con phố. Tuấn thích mùi hoa sữa. Đôi khi, anh đi dạo một mình, đi qua những con phố ngập trần mùi hoa sữa. Hít một hơi thật dài, hương hoa sữa động lại trong khoang mũi tạo cảm giác vừa thân quen, vừa ấm áp với Tuấn. 
Anh ngồi thưởng thức không khí mùa thu tại một quán cafe quen thuộc, một ly nâu đá thơm ngon. Đánh thức không khí bằng một tiếng xoảng, một chiếc cốc rơi xuống đất. Tuấn chậc nghĩ đó là chuyện bình hường tại một quán cafe mà. Nhưng những tiếng nói, tiếng quát, tiếng trẻ con khóc ngày càng to kích thích trí tò mò cẩu Tuấn. Một bàn tại góc khá khuất của quán, Tuấn đứng đậy tiến lại gần. Một người đàn ông, không phải gọi là một cậu thanh niên trẻ, có khi cũng khoảng tuổi Tuấn. Đang cố gắng kéo một cô gái, miệng liên tục chửi. Đứa bé ôm khóc ngày càng to, ôm lấy chân mẹ. Cô gái đó, hai mắt đỏ hoe, kháng cự lại. Nhưng sức sao thắng nổi một người đàn ông to khỏe. Lỗi mãi mà cô gái không chịu đi, anh này mặt hằm hằm, vung tay lên tát. Cái thứ nhất, đứa bé khóc ré lên. Cái thứ 2, đến cái thứ 3, khi àm Tuấn và 2 người đàn ông khác đứng đó không thể kìm chế được, đã lao vào can ngăn. Người đàn ông kia vẫn liên tục mắng chửi, trên người anh ta nồng nặc mùi rượu. 3 người lao vào ôm anh ta tránh xa 2 mẹ con. Co gái đó vẫn đứng đấy, hai hàng lệ không nwgngf rơi, một bên má đỏ ửng vì nhận những cái bạt tai. Tất cả mọi người xung quanh đều lên án hành động này. Thái độ hung hăng của anh kia vẫn không ngừng cho đến khi bảo vệ buộc anh ta phải ra ngoài
Vẫn còn những lời chửi vang lên ngoài cửa. Cô gái nhẹ nhàng ra quầy rồi đưa đứa bé vào lặng lẽ ra về. Tuấn chạy theo sau đề phòng người đàn ông kia gây chuyện. Cô gái ra dắt xe, đứa bé đã ngừng khóc, trên gương mặt vẫn cô vẫn lộ ra vẻ thẫn thờ, như người mất hồn vậy
Tuấn chạy lại chủ động giúp dắt xe hộ, cô gái ngẩng mặt mỉm cười, thì thầm nói tiếng cám ơn. Gương mặt cô gái đó rất quen, đó hình như là cô gái đã đi xem mặt lần trước. Cả Tuấn và cô gái đều có vẻ ngờ ngợ. Nhưng rồi cô ấy vẫn lặng lẽ lên xe, chiếc xe ngày càng khuất tầm mắt Tuấn........

To be continued...


                                                                                                                                    LT

Share this

Related Posts

Previous
Next Post »