Đôi khi về thăm nhà, tôi vẫn phải nghe những lời mắng mỏ của bố mẹ về mối quan hệ của chúng tôi, cộng thêm mẹ S vẫn hay bắn tin cho họ hàng tôi, khiến các chú em của bố tôi cũng lên tiếng về việc này.
Tháng 9 dương lịch, quê tôi tổ chức cắm trại cho các em thiếu nhi. Từ ngày học tiểu học, trung học và sau này khi tham gia công tác Đoàn Thanh niên, tôi vẫn có tiếng là hát hay, múa dẻo. Đôi lần, tôi trêu S, nếu tôi mà là con trai, chắc cũng cua được mấy em vì tài lẻ. Ai bảo không được, vì khi còn đi học, tôi cũng từng than gia mấy cuộc thi, cả tham gia tranh tài cùng các anh bộ đội của một Sư đoàn và giành giải lớn. Lẽ ra, tôi theo đuổi sự nghiệp nghệ thuật, nhưng bố tôi bảo "xướng ca vô loài", nên tôi đành gác lại. Khi đi làm, tôi luôn được ưu ái hát cho công ty. Có lần, công ty tổ chức thi với mục đích tranh giải để đi dự toàn khu, tôi đạt giải nhất. Coi như đó là những kỹ niệm, mỗi lần nghĩ lại, tôi vẫn phấn khích vô cùng
Mùa thu năm đó, tôi được phân công dạy các em thiếu nhi múa. Cả S và tôi đều tham gia. Các bạn tôi, ai cũng khen chúng tôi đẹp đôi. Chúng tôi kết đôi để nhảy sạp trong ngày mừng liên hoan các em thiếu nhi thi trại hè về. Rồi những dịp khác, chúng tôi song ca cùng nhau bài hát, khi là những tình khúc nhạc nhẹ, khi là những bài hát tiền chiến đậm chất lãng mạn và yêu thương của nam và nữ.
Trở về với hiện tại, bức tường gia đình quá lớn. Chúng tôi làm sao vượt qua được đây?
Mỗi lần gặp nhau, mỗi lần mệt mỏi. Dần dần, cả hai chúng tôi chỉ biết ngước lên Trời và oán trách. Tôi không chấp nhận mối quan hệ họ hàng với S, càng không bao giờ nghĩ S là cháu mấy đời của tôi.
Tình yêu khi mà bị giam cầm thì càng ngày nó càng mãnh liệt. Tôi và S vẫn quyết bên nhau. Có lần S bảo:
- Hay S và Hương bỏ trốn vào miền Nam?
Tôi gạt đi, vì tôi còn bố mẹ, các em. Bố mẹ tôi làm sao khi có đứa con gái như tôi?
Cứ như vậy, suốy tháng ngày qua tháng khác, chúng tôi giấu diếm để gặp nhau. Những cái ôm luôn gấp gáp. Sợ ai đó nhìn thấy và đến tai bố mẹ hai bên.
Lại một mùa hè nữa đến, tôi cảm thấy S mệt mỏi vì áp lực gia đình. Chúng tôi ít liên lạc hơn. Có một buổi trưa, khi tôi về thăm nhà, cậu họ S gặp tôi, hai anh em nói chuyện, anh bảo:
- Em và S yêu nhau nữa làm gì. Nhà S đã phản đối như thế, hai đứa có họ với nhau, lấy nhau sao được mà cố. Cả hai chỉ khổ thôi. Chia tay nhau đi em!
Tôi khồn ngước lên nhìn vào anh như những lần khác, anh đối với tôi như em gái, nên những lời anh nói, có sức nặng ngàn cân với tôi. Nước mắt tôi rơi lã chã. Đêm đó, tôi khóc sưng cả hai mắt, nhắm mắt lại, tôi lại nghĩ đến những kỷ niệm của tôi và S. Chẳng lẽ, vì như vậy mà chúng tôi chia tay nhau?
Tình yêu khi mà bị giam cầm thì càng ngày nó càng mãnh liệt. Tôi và S vẫn quyết bên nhau. Có lần S bảo:
- Hay S và Hương bỏ trốn vào miền Nam?
Tôi gạt đi, vì tôi còn bố mẹ, các em. Bố mẹ tôi làm sao khi có đứa con gái như tôi?
Cứ như vậy, suốt tháng này qua tháng khác, chúng tôi giấu diếm để gặp nhau. Những cái ôm luôn gấp gáp. Sợ ai đó nhìn thấy và đến tai bố mẹ hai bên.
Lại một mùa hè nữa đến, tôi cảm thấy S mệt mỏi vì áp lực gia đình. Chúng tôi ít liên lạc hơn. Có một buổi trưa, khi tôi về thăm nhà, cậu họ S gặp tôi, hai anh em nói chuyện, anh bảo:
- Em và S yêu nhau nữa làm gì. Nhà S đã phản đối như thế, hai đứa có họ với nhau, lấy nhau sao được mà cố. Cả hai chỉ khổ thôi. Chia tay nhau đi em!
Tôi khồn ngước lên nhìn vào anh như những lần khác, anh đối với tôi như em gái, nên những lời anh nói, có sức nặng ngàn cân với tôi. Nước mắt tôi rơi lã chã. Đêm đó, tôi khóc sưng cả hai mắt, nhắm mắt lại, tôi lại nghĩ đến những kỷ niệm của tôi và S. Chẳng lẽ, vì như vậy mà chúng tôi chia tay nhau?
Thoáng cái đã gần 17h chiều. Tôi phải đi chợ, mua đồ ăn và cơm nước, còn tắm cho con tôi nữa. Tôi nghĩ vậy nên bước ra khỏi giường. Giờ là chớm thu, gió heo may hơi se sắt. Tôi lấy cái áo len mỏng khoác nhẹ và bước ra bên ngoài. Mấy chậu cây tôi trồng có mẫu đơn, trúc, mười giờ và lưỡi hỗ héo nhẹ. Tôi múc nước tưới cho mấy chậu cây rồi đứng lừng chừng như vậy. Ngày xưa, S tặng tôi một giò phong lan khi S đi chơi ở Cúc Phương về. S bảo hoa màu tím, đẹp lắm. Tôi mang về chăm sóc, không hiểu cây không hợp khí hậu hau tôi chăm không tốt, mà càng ngày càng héo rồi chết. Có lẽ, dự cảm về tình yêu của chúng tôi cũng nhạt nhoà rồi chấm hết nên cây như vậy. Tôi hơi duy tâm, nên thấy lo lắng. Nói với S, S bảo tôi suy nghĩ linh tinh.
Giờ đây, khi đứng trước mấy chậu cây, tôi không khỏi chạnh lòng nghĩ về giò phong lan thuở trước. Trời thu, cảnh buồn, sao tôi vui được đây?
Trở vào phòng, con trai tôi mở mắt to nhìn mẹ. Cháu bi bô nói mấy câu ngọng líu ngọng lô làm tôi chợt cười. Toi bế con xuống nhà và sửa soạn đi chợ. Tôi đành gác lại những hỗn độn trong đầu. Dù sao tôi cũng muốn có một tâm thái tốt khi gặp chồng.
******************************
Sau khi ăn cơm tối xong, tôi làm nốt mấy việc còn dang dở, gấp đồ và cho con ngủ. S không nhănd tin lại kể từ ban sáng. Thôi, coi như tôi đùa cho vui và cũng đánh động S. Tôi chìm vào giấc ngủ. Trong mơ, tôi thấy S. S nắm tay tôi và lôi tôi đi ra phía cánh đồng. Tôi cười và chạy theo sau. Rồi đột ngột, S dừng lại, ôm riết lấy tôi và hôm tôi tới tấp. Tôi như bị ngạt thở vì những nụ hôn của S. Rồi tôi chạy, vùng ra khỏi tay S, mặc S gọi và chạy theo sau. Đến khi tôi bị vướng vào một sợi dây ngã đau điếng. Máu chảy từ đầu gối xuống và tôi khóc. S dỗ dành và xé khăn tay trong túi áo buộc lại vết thương cho tôi. Rồi S biến mất. Xung quanh tôi là bầu trời xám xịt. Tôi sợ, vùng dậy. Thấy bên cạnh tôi là chồng và con trai đang ngủ. Hơi thở đều đều khiến tôi tĩnh tâm lại. Thì ra là mơ!
Tôi nằm xuống nhẹ nhàng, vòng tay ôm chồng, rúc đầu vào cằm anh ấy và nhắm mắt lại. Thỉnh thoảnh anh cựa mình, tôi lại phải lựa tư thế để ngủ cho yên giấc. Mong trời nhanh sáng.
Sáng đầu tuần, công việc hơi bộn bề nên tôi bận suốt từ sáng đến giờ ăn. Mail của khách hàng khá nhiều, tôi phải đi chụp ảnh, đi thu thập dữ liệu để gửi cho khách hàng. Tổ của tôi phụ trách mảng service, tức là chăm sóc sau bán hàng cho khách hàng. Công việc không nặng nhọc, nhưng khá mệt và căng thẳng. Nhiều lúc, khách hàng gửi phản hồi nhiều quá, tôi bỏ mặc đi chỗ khác, coi như chưa đọc mail. Nhưng cũng chính công việc này, là định mệnh gặp chồng tôi bây giờ. Đó cũng là duyên số, tôi nghĩ vậy.
Lúc bước vào căng tin, TV của nhà bếp chiếu tin tức về vụ đánh ghen gây thương tích của một tỉnh nọ. Tôi thấy rùng mình. Không lẽ, mọi người đã nhìn thấu tâm can tôi?
Buổi chiều, sau khi xem mấy tin tức trên mấy trang báo mạng, tôi check mail và trả lời từng cái một. Công ty nơi tôi làm việc cung cấp sản phẩm đầu vào cho công ty của chồng tôi. Bên đó, các anh đều là con trai. Mỗi lần tôi gọi sang muốn gặp ai đó phụ trách từng mẫu hàng, các anh đều trêu rằng tôi cứ cưa bên đó. Sao tôi cứ nhỏ nhẹ để các anh mềm lòng mà gia hạn cho báo cáo đánh giá chậm?! Tôi phì cười vì mấy trò của các anh. Kể ra, là phụ nữ cũng có nhiều ưu ái. Phụ nữ xinh đẹp còn nhiều đặc huệ hơn, ví như tôi còn được các anh gửi cho thứ nọ thứ kia khi gửi hàng lỗi trả lại. Luca là con ốc, lúc là cuốn sổ tay, lúc là cây bút bi Nhật...
Tôi không tự hợm hĩnh mình quá xinh đẹp, cũnh chỉ là dễ nhìn, nói năng nhỏ nhẹ, và tôi biết các anh rất thích đò đưa. Thoảng tôi gọi điện năn nỉ các anh về báo cáo chưa kịp xin chữ ký trưởng phòng, tôi đều hứa hẹn sẽ đi cafe với các anh. Tất nhiên, tôi không tự đưa mình vào vòng những cô gái dễ dãi và hư hỏng. Lúc bên các anh cố tình không nhận trách nhiệm, tôi sẽ tranh đấu tới cùng. Có lần, bạn của chồng tôi bây giờ kêu lên:
- Hương ơi, sao nhìn em như vậy, em nói năng nhỏ nhẹ như vậy mà em viết mail gì mà kinh thế? Em có để cho bọn anh sống không?
Những lúc như vậy, trong cuộc họp, tôi chỉ cười. Sau đó, tôi nhắn vào di động của anh: "Em làm như vậy chỉ là bắt buộc thôi. Anh thông cảm cho em. Em vẫn quý anh mà...vv...và. .vv". Tôi gửi kèm một mặt cười và send cho anh nào đó. Rất nhiều vụ tôi hoàn thành, nên các chị sếp tôi luôn tin tưởng mà giao cho tôi những vụ gọi là "xương".
Tôi nhận được tin nhắn của S mỗi chiều. Tầm công việc đã vãn, tôi vừa ngồi suy nghĩ cách viết ra báo cáo để trình bày về nguyên nhân lỗi cho bên khách hàng dễ thông cảm, và vừa trả lời tin nhắn của S. Chỉ là những câu hỏi vu vơ, về công việc, về chuyện con cái. Tuyệt nhiên không thấy S nhắc đến cuộc hẹn với tôi. Tôi thấy nóng ruột. Nhưng tôi là phụ nữ, không lẽ tôi lại chủ động mời? Trong những tin nhắn, khi nào tôi cũng để một câu hỏi mở cho S, một phần xem S còn chung tình với vợ không, hai là xem S còn chút cảm tình nào với tôi như thuở trước nữa? S cũng nhiệt thành không kém! Có lúc tưởng tượng, tôi nghĩ đến cảnh tôi bà S lao vào nhau như thiêu thân mà rùng mình! Tôi không lý giải nổi con người tôi nữa, tôi rất muốn gặp S, muốn một lần, chỉ một lần thôi được khóc ngon lành trong vòng tay S như thuở nào. Bao nhiêu năm, mọi uẩn ức tôi đều giữ trong tim tôi hết, S có biết đâu.
