Hôn nhân và những bí mật giấu kín ( P1 )

Một buổi sáng chủ nhật, trong lúc đang dọn dẹp nhà cửa và tranh thủ sắp xếp mấy món đồ, chuông điện thoại rung và vang lên bài nhạc chuông quen thuộc - "Vị ngọt đôi môi" mà tôi ưa thích. 
- Chào Hương, có nhận ra mình không? S đây...
Khựng lại mất mấy giây, tôi lấy lại bình tĩnh và pha chút đùa nghịch để trấn an sự run rẩy trong lòng.
- Chào S, mình nhận ra chứ. Sao hôm nay lại gọi cho mình thế? Chắc có việc gì quan trọng lắm phải không? Không phải là mời cưới con đấy chứ?
Đầu giây bên kia bật cười:
- Không, mình gọi để hỏi thăm Hương thôi. À, mà cũng định kết thông gia (cười). Hương có đồng ý không?
- Haha, mình xem con gái S có đạt tiêu chuẩn làm con dâu mình không đã! Mà gọi cho mình chỉ để tán gẫu thế này thôi sao?
- Hương có khoẻ không? Có hạnh phúc không mà S thấy Hương gầy quá!
- Thôi mình đang bận, lát mình gọi lại nhé! Bye bye!
...
Cúp máy xong, tim tôi đập loạn xạ. Ký ức của 10 năm trước ùa về khiến lòng tôi nhức nhối.
10 năm, sao ông Trời đùa dai quá vậy. Sao đã lạc nhau rồi, không để lạc nhau mãi mãi?





Trong đầu tôi mường tượng đủ thứ về S, hình dáng, giọng cười và nhất là giọng nói ấm áp mà tôi vừa nghe bên tai. Phải làm sao đây? Tôi vốn không muốn nhớ lại những kỷ niệm đẹp đẽ đó, nhưng nửa muốn một lần trải lòng để S biết. Rằng thời gian tôi đã đau khổ và rơi nhiều nước mắt như thế nào. Rằng tại sao S bước ra khỏi cuộc đời tôi mà không một lời từ biệt?
Tôi bấm điện thoại, xem lại nhật ký cuộ gọi và ấn vào nút "call".
Tút, tút, sau hai tiếng chuông, S nghe máy:
- Alô, Hương à, mình đây. Hương hôm nay có phải đi làm không?
- Nếu mình đi làm thì S có gọi cho mình không?
- À ừ, mình quên, hôm nay là chủ nhật. Hương còn chưa trả lời câu hỏi vừa nãy của mình!
- Mìn gọi lại cho S để trả lời đây. Mình khoẻ, hiện tại mình bằng lòng với cuộc sống của mình. Nhưng nếu như mình nói mình không hạnh phúc, liệu S có từ bỏ gia đình để giúp mình hạnh phúc không?
- Càng ngày Hương càng sắc sảo đó! Sao cứ đùa mình thế?
- S dùng từ sai rồi, không phải là sắc sảo mà là càng ngày càng mặn mà. S không nghe thấy câu "phụ nữ 30 mặn mà đó à"? Mình sắp 30 rồi đấy! Haha...
Bên đầu kia chợt im lặng, rồi lát sau S nói: 
- Hôm nào rảnh, S mời Hương đi uống nước được không?
Tôi tính trêu S một lát, rồi tôi đáp lời:
- Ok, S đang làm ở đâu? Mình cuối tuần đều rảnh. 
- Hương làm ở đâu? Mình đang thi công bên Hà Nội, chỗ quận Long Biên.
- Mình làm gần bên đó. Ok, khi nào rảnh gọi cho mình nhé!
- Bye Hương!
Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác khó tả. Nửa hân hoan như thời đang hẹn hò, nửa run sợ. Không biết rồi chúng tôi sẽ thế nào? S có khác xưa không? Tôi sẽ mặc gì đây? Liệu chồng tôi có biết?
Tôi nghĩ đến cảnh những đôi ngoại tình, rồi chồng biết, rồi đánh ghen và ra toà. Tôi thấy sợ. 
Nhưng tôi tự trấn an mình "coi như bạn bè lâu không gặp mặt, đi uống nước bình thường thôi mà".

Share this

Related Posts

Previous
Next Post »