Hôn nhân và những bí mật giấu kín ( P2 )

Hôm nay mới là chủ nhật, tôi khắc khoải mong đến cuối tuần. Giá như hôm nay là thứ tư hay thứ năm có phải tốt không. Từ lúc buông máy, bao nhiêu thứ hỗn độn trong tâm trí tôi. Ngồi thẫn thờ một lúc, tôi quyết định đứng dậy đi rửa mặt. Mong nước sẽ rửa cho mặt mũi sạh sẽ và trí óc tôi sáng suốt hơn.
Buổi trưa, sau khi ăn cơm xong, tôi bế con lên phòng nghỉ. Hôm nay chồng tôi vẫn đi làm như bình thường. Anh là dân kỹ thuật nên bận suốt ngày. Có lúc đêm khuya, 4h sáng vẫn có người gọi điện hỏi sửa máy móc. Nhiều lần tôi cáu, rồi thông cảm cho anh hơn, vì biết anh không muốn vậy. Đôi lần, tôi giận dỗi bảo anh ăn, ngủ luôn với công ty anh đi. Anh chỉ im lặng và trầm tư, rồi chúng tôi chìm vào suy nghĩ của chính mình.
Giờ này chắc chồng tôi cũng đang nghỉ trưa, nghĩ vậy nên tôi định nhắn tin hỏi xem chồng đang làm gì. Cầm điện thoại, tôi thấy đèn báo đỏ, có tin nhắn từ S, tôi nhận ra vì kịp nhớ mấy số đầu.
"Hương ăn cơm chưa?"
Tôi vừa ôm con, vừa à ơi, vừa gõ trên bàn phím điện thoại: "Mình ăn cơm rồi. S ăn chưa? Công việc có vất vả không?" rồi bấm nút send.
Hai phút sau, tin nhắn đến: "Mình cũng vừa ăn xong, đang nghỉ trưa. Chồng Hương có ở nhà không? Anh ấy biết chúng ta nhắn tin thế này có sao không? Mình thấy lo cho Hương."
"Chồng mình đi làm. Vả lại, từ trước đến giờ, chưa bao giờ mình làm gì có lỗi với anh ấy, nên anh ấy không trách gì mình được. Hơn nữa, mình nhắn tin hỏi thăm bạn cũ, chẳng lẽ cũng có tội sao?".
"Thêa thì mình yên tâm rồi. Hương gầy thế, ăn nhiều vào cho béo mới xinh được. Phụ nữ là phải có da, có thịt."
"Mình sợ mình mà béo nữa, xinh nữa thì có người bỏ vợ theo mình mất! Mà mình không muốn mang tiếng là tội cướp chồng đâu!".
S không đáp lại. Tôi đọc lại tin nhắn và cười một mình. Không biết tôi ngủ từ khi nào. Lúc tỉnh dậy tôi thấy trời âm u. Nhìn đồng hồ, 15h chiều. Kim đồng hồ nhích tích tắc, tích tắc. Tôi lại chìm trong ký ức của ngày trước. Nước mắt ở đâu bắt đầu ứa ra, rơi chầm chậm xuống gối....






Cách đây 10năm, tôi khi ấy tươi trẻ, trong đầu luôn tin có một phép màu cho những điều lương thiện. Gia đình tôi có 4 chị em gái, tôi là chị cả. Trong 4 chị em, tôi xinh nhất nhà. Da trắng, mắt đen và dài, lông mày của tôi không xần tỉa nhiều cũng rất đẹp và sắc nét. Trong những bạn cùng trang lứa, tôi nổi trội nhất. Vì xinh xắn, nhỏ nhẹ và nói chuyện có chừng mực nên tôi rất được lòng người lớn. Và bạn nam thích tôi cũng có mấy người. Nhưng tôi không để ý. Trong số các bạn nam, tôi có cảm tình đặc biệt với S. S đẹp trai, giọng nói đầy cuốn hút. Chỉ cần nghe giọng nói thôi, tim tôi đã loạn nhịp. S rất hay mặc áo trắng, quần âu màu đen sơ vin. Vốn S sinh ra trong gia đình trí thức, nên nhìn S toát lên thần thái phong nhã đặc biệt hấp dẫn. Tôi nhận thấy, ở S, ngoài vẻ nam tính, S cư xử rất chừng mực với các bạn khác giới. Không suồng sã hay vồ vập như các bạn nam khác của tôi. Vậy là tôi mến S.
May mắn thay, S cũng ra tín hiệu rằng S cũng chú ý đến tôi. Vì là trong cả nhóm chơi chung, nên điều này tôi không khó nhận ra. S hơn tôi 3 tuổi, trong nhóm cũng có vài anh bằnh tuổi S, nhóm con gái chúng tôi sàn sàn tuổi nhau, nên gắn với nhau khá dễ dàng.
Tôi biết S thích tôi, vì chị họ S là bạn thân tôi. Có một hôm cả nhóm cùng đi chơi, chị S tên Hằng bảo với tôi: 
- Thằng S muốn rủ mày đi chơi. Nó nhờ tao nói với mày vì nó ngại.
Tôi vừa xấu hổ, vừa vui mừng.
Tôi đáp: 
- Thì đi chơi cả nhóm đấy thôi!
- Không, nó muốn mày đi chơi riêng cơ. 
- Ôi trời, để tao xem.


Lần đầu tiên hẹn hò, tôi không khỏi ngại ngùng. Khi các bạn nói về một chủ đề, chúng tôi đều xem chừng ý tứ của nhau. Vì sợ, nếu nói câu gì lỡ miệng, bên kia đánh giá không "đứng đắn". Mỗi lần nghĩ lại, tôi thấy ngày đó sao mình lại ngây thơ, trong sáng như vậy. Tôi còn lãng mạn nghĩ tôi như những công chúa con nhà quyền quý trong các phim cổ trang của Trung Quốc, còn S, là một công tử của một gia đình trâm anh, hai chúng tôi tựa như hai nhân vật chính, đến với nhau là lẽ rất thường tình.
Có lẽ, vì suy nghĩ giản đơn và trong sáng như vậy, nên sau này, khi chia tay với S, tôi mãi không thoát khỏi hình bóng của mối tình đầu. 
Ngày S chưa yêu tôi, S cũng trải qua một mối tình. Cô gái ấy xinh xắn, cao và trắng trẻo. Tôi biết nên khi yêu S, tôi hờn ghen mặc dù S có nói đó không phải là người S yêu và thấy hợp. Tôi khi ấy, quá hạnh phúc với tình yêu đầu nên bỏ qua những quá khứ của S và mong những ngày cuối tuần để gặp S. Với tôi, yêu nhau xa thật hạnh phúc. Vì chúng tôi luôn hướng về nhau và thời gian để nói yêu nhau còn không có, thì thời gian đâu mà giận dỗi.


                                                   ------------o0o------------------o0o-------------

Còn nhớ, ngày S tỏ tình với tôi, chị họ S là Hằng đã vất vả để sắp xếp một buổi hẹn cho chúng tôi gặp nhau và về an toàn, tôi không khi nào thôi cảm ơn bạn mình. Và lúc nào Hằng buồn, tôi đều chạy đến nhanh nhất. Coi như là trả ơn cho Hằng. Vì Hằng cũng đem lòng yêu đơn phương cậu họ của S.
Vì bố mẹ tôi rất nghiêm khắc với chị em tôi, nên chúng tôi không bao giờ được đi ra khỏi nhà buổi tối và về sau 9h30. Có lẽ, bố sợ chúng tôi vác cái bụng về rồi hàng xóm dị nghị. 
Hôm đó, buổi chiều Hằng gặp tôi và bảo tối nay S về. S làm việc cách nhà 40km. Thỉnh thoảng có việc hay cuối tuần rảnh S về. Tôi vô cùng sung sướng. Nói chuyện với Hằng tôi có ý thăn dò xem S có về lâu không. Vì S chơi với cháu họ của tôi, mà cháu tôi lại trong nhóm, nên tôi cũng ngại hỏi. Thì ra, Hằng biết vì cháu tôi nói với cô ấy. Hằng bảo:
- Hôm nay S nó về, mày ăn cớm sớm rồi tao với nó ra nhà mày đón nhé. Bọn tao đợi ở cổng đầy. Huýt sáo cái thì nhớ ra ngay nhé!
Tôi bảo: Ừ, huýt một lần thôi không bố người ta biết. 
Tối đó, tôi chỉ mong nhà tôi ăn cơm nhanh, tôi dọn dẹp và đi tắm. May sao, bố tôi không có nhà. Có mấy mẹ con tôi ăn cơm, xong xuôi tôi bảo mẹ:
- Con vào nhà Hằng tí, lát con về.
Mẹ tôi dặn: Ừ, đi đâu thì đi. Về sớm vào. Bố mày về mà không thấy thì cứ liệu hồn!
Tôi chạy biến đi khi ậm ừ mấy lời với mẹ. Lòng vui như đứa trẻ. Tôi sắp được gặp S!

Ra đến đầu nửa đường, tôi gặp S và Hằng. Hằng lên tiếng trước:
- Úi trời, biết hôm nay S về có khác, ra sớm thế! Chưa đón mà đã tự đi rồi, chắc nhớ em quá đấy S ạ.
Tôi đấm Hằng cái, chống chế: 
- Vớ vẩn, tại nhà người ta ăn cơm sớm chứ!
S thêm vào:
- Giá lần nào em về, nhà người ta cũng ăn cơm sớm có phải tốt không chị nhỉ?! Những lần trước, để chị em mình bị muỗi cắn sưng hết cả chân!
Tôi đành thua hai chị em nhà S. 
Sau khi tách khỏi nhóm bạn chơi chung mà chúng tôi gặp ngay sau đó, tôi và S đi riêng một con đường. S hỏi tôi mấy câu bâng quơ. 
Rồi bất ngờ, S chắn trước mặt tôi và nói:
- S yêu Hương, Hương làm bạn gái của S nhé!
Tôi hơi bất ngờ, S đưa cho tôi bông hồng, và không kịp đợi tôi trả lời, S ôm lấy tôi và hôn vào môi tôi một nụ hôn. Tôi ngượng ngùng trốn đôi môi của S, rồi dụi đầu vào lòng S, thỏ thẻ:
- Nếu Hương không nhận lời thì sao?
- Không nhận cũng không được, vì đôi môi này là của S rồi!

Share this

Related Posts

Previous
Next Post »